⬅ Trước Tiếp ➡
Nàng nhịn không được lộ ra vài phần thẹn thùng: "Chàng xoa nơi này được không? Ta trướng đến khó chịu.."
Mặt nàng ửng hồng, là bởi vì nàng bị trướng sữa..
Tiêu Thành Diệp giơ tay nhẹ nhàng nhéo nhéo núm vú nàng, liền cảm giác nàng mẫn cảm mà run rẩy. Có tia sữa yếu ớt tràn ra giữa những ngón tay thon dài.
Hắn nhìn bộ dạng thẹn thùng cùng với mày đẹp nhíu lại của nàng, cất tiếng hỏi: "Lúc trước vào ban đêm, phu nhân giải quyết chuyện này như thế nào?"
"Nhờ tướng công nàng ư?"
Tần Vãn cảm thấy thẹn gật gật đầu.
Hắn tăng thêm lực đạo: "Tướng công nàng đâu rồi?"
Nàng thở hổn hển, một chút đau cùng với khoái cảm yếu ớt từ núm vú truyền đến: "Hắn.. hắn đi một nơi rất xa, không biết.. Khi nào mới có thể trở về."
Ánh mắt hắn trở nên thâm trầm: "Cho nên nàng liền tới tìm ta."
Tần Vãn hoàn toàn không phát hiện cảm xúc của hắn.
Nàng cũng bất chấp xấu hổ, chỉ bị hắn lúc nhẹ lúc nặng mà nhéo một bên núm vú, thật sự không đủ, khó nhịn nói: "Còn muốn.. Bên này cũng muốn.."
Hắn biết rõ còn cố ý hỏi: "Vậy muốn làm như thế nào? Nói cho ta."
Nàng xấu hổ đến đỏ bừng mặt: "Sờ sờ.."
Hắn thật sự sờ soạng lên, lòng bàn tay nóng bỏng cọ qua núm vú đứng thẳng của nàng, nửa giữ sẵn bầu vú tròn trịa của nàng: "Chỉ là sờ?"
Tần Vãn bị hắn bức cho khóc nức nở: "Đừng bắt ta nói.."
Hắn cười cười: "Nàng không nói, ta nào biết làm như thế nào?"
Nàng cảm thấy thẹn mà nhìn về phía đôi mắt hắn.
Hắn suồng sã mà sờ sờ khuôn mặt nóng bỏng của nàng, cúi người càng thêm áp bách nàng, trong miệng thốt ra lời nói lại tràn đầy lạnh băng: "Cầu ta cũng vô dụng."
Tần Vãn lúc này mới phát hiện người nàng trêu chọc đến chính là một tên ác ma.
Nhưng mà lúc này có hối hận thì cũng không còn kịp rồi.
Nàng khóc lên: "Liếm, liếm liếm ta.. Hút ra tới.."
Bầu vú nàng vừa trướng vừa đau.
Ánh mắt hắn như là rắn độc thương tiếc con thỏ đang khóc lóc cầu xin trong miệng. Hắn ôn nhu lại một chút: "Lúc này mới ngoan."
Thời điểm bàn tay to lớn của hắn như ý nàng mà dùng sức xoa bóp bầu vú, tia sữa liền ngăn không được mà chảy ra. Mùi hương sữa tỏa ra xung quanh, thật là ngọt ngấy.
Thanh âm trầm thấp lại hạ lưu của hắn vang lên.
"Đều chảy ra hết, thật là đáng tiếc."
Nàng nhịn không được mà nức nở khóc: "Chàng như thế nào còn không liếm.."
Chỉ là xoa bóp, vẫn là tra tấn nàng.
Hơn nữa.. Tuy rằng khó có thể mở miệng, nhưng thân thể của nàng đã bị hắn quen thói đùa bỡn, thật sự là rất khát cầu hắn.
Hắn ngước mắt liếc nhìn nàng một cái, nhẹ giọng nói: "Phu nhân cũng quá nóng vội rồi. Cứ từ từ đêm còn dài, chúng ta có rất nhiều thời gian."
Chờ đến khi hắn rốt cuộc tốt bụng mà ngậm lấy một cái núm vú của nàng, tay nàng liền vòng lên gắt gao ôm lấy cổ hắn, không nén được tràn ra một tiếng rên rỉ yêu kiều.
Miệng hắn hút hai cái, liền mười phần sắc dục mà cắn nhay núm vú nàng, giữa môi răng tràn đầy vị sữa ngọt ngào.
"A.. Nhẹ chút, nhẹ chút.."
Tần Vãn ứa nước mắt mà kêu lên.

⬅ Trước Tiếp ➡