⬅ Trước Tiếp ➡
Tần Vãn lại sửng sốt tại chỗ.
Sau khi bọn họ thành thân thì cũng không có sửa cách gọi. Đây vẫn là lần đầu tiên nàng nghe được hắn gọi nàng là phu nhân.
Tuy rằng lại không phải là ý tứ kia.
Nàng cảm giác được lỗ tai của mình ngày càng đỏ.
Hắn ngồi xuống bàn cũng không nhìn nàng mà lười nhác nói: "Sao có thể không đọc được?"
Tần Vãn đành phải căng da đầu đi qua.
Hắn nói nhỏ: "Nàng muốn nghe đọc đoạn nào?"
Tần Vãn khó xử nói: "Vẫn là không cần đọc đi."
Nàng vốn cảm thấy hiện tại nàng không thể hiểu được Tiêu Thành Diệp. Hắn có chút đáng sợ..
Ngay từ đầu, nàng đã có ấn tượng đối với hắn chính là đối xử với nàng thương tiếc ôn nhu. Bây giờ ở chung như vậy thật sự là quá cổ quái.
Chẳng lẽ giống như những gì Lý Triều Vũ nói với nàng, đây là tính cách của hắn trước khi gặp được nàng?
Làm người ngạo mạn, bạc tình, có mới nới cũ.
Hắn ngước mắt: "Vì sao? Nếu phu nhân đã mở miệng thì không thể có đạo lý bỏ dở nửa chừng được."
Tần Vãn bất đắc dĩ: "Đúng là như vậy."
Nàng suy nghĩ cách tiếp cận này, không thể bởi vì một chút việc nhỏ liền lùi bước được.
Nghe hắn đọc vài trang, tựa hồ cũng không có biến hóa gì.
Tần Vãn không khỏi có chút mất mát.
Quả nhiên chỉ có nàng một bên tình nguyện sao?
Lại nghĩ tới đây mới là ngày đầu tiên, lại thêm mất đi ký ức, chỉ sợ người không dễ chịu nhất chính là hắn. Tần Vãn trước nay luôn lý giải nhân tâm liền tỉnh táo lại tinh thần.
Má nàng ửng hồng, tựa hồ không quá thoải mái.
Nàng mỉm cười nói: "Hôm nay liền đến đây thôi. Chàng mới vừa tỉnh, ta sợ chàng quá mệt mỏi, vẫn là nên nghỉ ngơi cho tốt."
Tiêu Thành Diệp cong môi cười: "Phu nhân cố ý đêm khuya tới tìm ta, hà tất vội vã đi như vậy?"
Tần Vãn thật sự nôn nóng lên: "Ta.. Ta là có việc.."
Miễn cưỡng chối từ, nàng mới vừa đứng dậy liền bị hắn túm lấy, đem ấn cả người nàng lên trên bàn.
Tần Vãn bị động tác đột ngột của hắn dọa sợ tới mức hồn phi phách tán.
Chờ nàng phản ứng lại, lưng nàng đã dựa vào mặt bàn cứng rắn lạnh băng. Phía trên lại là thân ảnh cao lớn của Tiêu Thành Diệp.
Tay hắn liền chống ở hai bên sườn nàng. Hắn giống như một tòa núi lạnh, đem nàng hoàn toàn bao phủ.
Hắn chậm rãi tiến lại, nhìn mặt nàng, trầm giọng nói:
"Mặt phu nhân sao lại đỏ như vậy?"
Nàng vô thức nắm thật chặt tay hắn rồi lại nới lỏng.
Cảm giác mặt chính mình càng thêm nóng bỏng: "Ta.. Ta.."
Hắn như là nhìn thấy nàng phản ứng thú vị, thấp giọng cười: "Ta cái gì?"
Nàng vốn nên buông tay hắn nhưng khi nhìn thấy đôi đồng tử nặng nề, tối đen kia thì lại không thể thốt nên lời cự tuyệt.
Nàng đã nghĩ rằng đôi mắt này sẽ không bao giờ nhìn xem nàng nữa.
Bộ ngực nàng lên xuống phập phồng nhẹ nhàng, đôi mắt long lanh nước như là ẩn nhẫn, lại như liếc mắt đưa tình.
Nàng kéo vạt áo của mình ra. Bên trong thế nhưng lại không có mặc áo lót. Một đôi vú tuyết trắng no đủ đỏ bừng trực tiếp nhảy ra, núm vú run run lập tức dựng cứng lên.
Mùi sữa lan tỏa vào mũi.
Hắn xem đến hô hấp cứng lại.

⬅ Trước Tiếp ➡