Tần Vãn: "Ta cũng không hoàn toàn chắc chắn nhưng xem mạch tượng của hắn, còn có mùi hương trong phòng .. Độc kia hẳn là được hạ ở nơi cực kỳ khó tìm. Một lượng nhỏ chất độc được ngầm bỏ trong bữa ăn của hắn hoặc là bên trong đồ dùng hằng ngày, tích tụ dần dần, lâu ngày thành bệnh. Hơn nữa độc này cực kỳ hiếm thấy, ta cũng chỉ nghe nói qua một lần trong cuốn y thư. Chỉ sợ đây là nguyên nhân khiến những đại phu trước tra không ra."
Lý Triều Vũ: "Vậy hắn còn có thể cứu chữa được không?"
Tần Vãn: "Có thể cứu nhưng cũng không thể cứu."
Lý Triều Vũ tò mò đến muốn mệnh: "Sao lại nói như thế?"
Tần Vãn: "Hắn hẳn là vẫn còn tiếp xúc với chất độc kia, mặc dù hiện tại ta cứu hắn, không phải cũng là vô dụng sao?"
Lý Triều Vũ: "Vậy tỷ vì sao vừa rồi không nói cho hắn biết?"
Tần Vãn: "Người có thể làm ra loại sự tình này, chỉ có thể là người bên cạnh hắn. Muội cũng thấy rồi đấy, trong phòng hắn có nhiều tai mắt. Nếu ta ở trước mặt mọi người vạch trần.. Ta hiện tại ngẫm lại, cho dù có đại phu giống như ta chẩn bệnh ra là trúng độc, hẳn là cũng nghĩ đến tầng này, cái gì cũng sẽ không nói."
Lý Triều Vũ: "Vậy chẳng phải là thật sự không có ai có thể cứu được hắn."
Tần Vãn: "Kỳ thật.. hắn chỉ là cần một cái nhắc nhở thôi, rốt cuộc phương thuốc giải dược ta đã cho hắn."
Lý Triều Vũ: "Có ý gì?"
Tần Vãn: "Triều Vũ, ta thấy muội giống như biết võ?"
Lý Triều Vũ: "Ừ."
Tần Vãn: "Vậy muội muốn giúp hắn sao?"
Lý Triều Vũ: "Cảm giác khá thú vị."
Tần Vãn: "Vậy được rồi, kỳ thật hôm nay, thời điểm ta bắt mạch cho hắn đã trộm nhét cho hắn một tờ giấy."
Lý Triều Vũ: "Viết cái gì!? Từ từ, tỷ khi nào mà có thời gian viết?"
Tần Vãn cười nhạt: "Cái gì cũng không viết."
50
Sau khi Tần Vãn nói cho nàng biết kế hoạch, Lý Triều Vũ bỗng nhiên lại nghĩ tới một chuyện.
"Vãn Vãn, nghe nói tỷ đến đây để tìm người?"
Nhắc tới chàng, Tần Vãn trên mặt liền lộ ra đau thương nhàn nhạt, nàng gật đầu: "Ừ, chàng tên Tiêu Thành."
Lý Triều Vũ nghiêng đầu nghĩ nghĩ: "Tiêu Thành? Chưa từng nghe qua."
Tần Vãn trong mắt buồn bã.
Quả nhiên..
Vì cái gì liền không có một ai biết chàng?
Lý Triều Vũ lúc này bồi thêm một câu: "Muội nhưng thật ra lại biết một người tên Tiêu Thành Diệp, tuy rằng muội thực sự chán ghét hắn."
"Tiêu Thành Diệp.." Tần Vãn đọc lên cái tên này.
Nàng từ trên người lấy ra một sợi dây chuyền ngọc bội: "Vậy muội biết cái này không?"
Lý Triều Vũ tiếp nhận từ trong tay nàng, lật qua lật lại mà nhìn, há to miệng: "Tỷ thế nhưng lại có khối ngọc bội này?"
Nàng không thể tin nổi: "Thật sự là chàng."
"Sao có thể trùng hợp như vậy?"
51
Lý Triều Vũ nghiêm mặt nói: "Vãn Vãn tỷ cũng biết, họ của hoàng thất Kiến Lương quốc các ngươi, đó là họ Tiêu?"
Tiếp theo nàng ta nói cho nàng biết lai lịch của khối ngọc bội này.
Đây là món quà của công chúa Trang Nhạc nước Nam Thuận trước khi xuất giá. Sau đó nàng gả cho tiên đế của Kiến Lương quốc là Tiêu Huy Tông và trở thành hoàng hậu. Khối ngọc bội này cũng được nàng mang theo.