Nghĩ một hồi, lão quản gia lại nhận thấy không nên ở đây cùng nàng lãng phí lời nói, liền quay lại nói với Tần đại phu: "Thế nhân toàn nói y giả nhân tâm, đại thiếu gia nhà ta bệnh nặng triền miên, thật sự khó lòng qua nổi, mong rằng Tần đại phu có thể cứu một mạng người. Nếu có bất luận cái nghi ngờ gì, lão nô tại đây thỉnh chư vị hương thân ở đây làm chứng. Sau khi xong việc, Cố phủ chúng ta nhất định đem Tần đại phu trở về nguyên vẹn."
Tần Vãn suy nghĩ một lát, thở dài: "Lão tiên sinh nói phải, y giả nhân tâm, tiểu nữ không nên có điệu bộ như vậy. Chỉ là vì thân thể của ta không tốt nên không muốn ở lại quá lâu, hy vọng Cố phủ thông cảm."
Lão quản gia vội vàng đáp ứng.
Nữ tử áo vàng nói: "Mỹ nhân tỷ tỷ, ta dẫn tỷ đi, miễn cho Cố phủ bọn họ nuốt lời!"
Tần Vãn cười cười: "Được."
47
Sau khi Tần Vãn đi vào thành Ninh An, liền không biết nên bắt đầu tìm từ đâu.
Vì vậy, nàng nghĩ ra một cách và nhờ Triệu thẩm giúp nàng lập một cái y quán ở chợ tây - nơi đông dân cư nhất trong thành. Một mặt nàng hành nghề y, một mặt nàng mượn cơ hội tiếp xúc với đám người để dò hỏi manh mối.
Người tới tìm nàng xem bệnh kéo dài không dứt nhưng trước mắt lại không thu hoạch được manh mối gì.
Nàng còn không biết rằng mình mới đến chưa đầy nửa tháng nhưng đã có chút danh tiếng ở trong thành Ninh An.
Trên đường đi xe ngựa hướng về phía Cố phủ, nữ tử áo vàng tự quen thuộc mà vây quanh nàng nói:
"Tỷ thật là đẹp mắt, tỷ tên là Tần Vãn đúng không? Muội đây gọi tỷ là Vãn Vãn được không? Muội xem mọi người đều đối với tỷ cung kính như vậy, tỷ có phải rất lợi hại đúng không?"
"A, đã quên giới thiệu, muội họ Lý, tên Triều Vũ."
48
Đại thiếu gia Cố phủ tên là Cố Xuân Đình.
Diện mạo văn nhã tuấn mỹ, chỉ là nằm uể oải ở trên giường bệnh, thiếu sinh khí.
So với Lý Triều Vũ mạnh mẽ khỏe khoắn, quả thực là khác một trời một vực.
Tần Vãn bắt mạch cho hắn, đối với hắn nhẹ giọng dặn dò vài câu, lại kê phương thuốc cho hắn, liền muốn cáo từ.
Trước khi đi, Cố Xuân Đình miễn cưỡng giãy giụa đứng dậy, suy yếu nhưng không mất ôn nhã mà hướng Tần đại phu nói một tiếng cảm tạ.
Tần Vãn nở nụ cười với hắn.
49
Sau khi được người Cố phủ đưa trở về, Lý Triều Vũ tò mò hỏi: "Vãn Vãn, vị Cố thiếu gia kia thật sự chỉ là bị bệnh hư hàn thôi sao? Nhìn qua thấy bộ dáng hắn có vẻ không sống được bao lâu."
Tần Vãn lắc đầu, than một tiếng: "Đương nhiên không phải."
Lý Triều Vũ: "Sao tỷ lại nói như vậy?"
Tần Vãn: "Hắn chỉ sợ là bị người hạ độc."
Lý Triều Vũ: "Cái gì!?"