⬅ Trước Tiếp ➡
Cả đời nàng sinh ra bốn hài tử, ba nam một nữ. Trong đó trưởng hoàng tử trở thành đương kim thánh thượng. Mà người nàng thương yêu nhất là con út, hiện giờ là Tin vương, Tiêu Thành Diệp.
52
Tần Vãn từ lâu đã nghĩ tới sự chênh lệch thân phận với chàng. Nhưng nàng không ngờ lại chênh lệch đến vậy.
Khoảng cách thân phận giữa hai người còn xa hơn cả dải ngân hà.
Khó trách nàng tìm không thấy chàng.
Lý Triều Vũ thấy gương mặt xinh đẹp của nàng tràn đầy thương tâm muốn chết thì cũng đau lòng, vội tới ôm lấy nàng: "Vãn Vãn không khóc không khóc. Chúng ta không cần để ý tới cái người xấu kia. Tỷ cùng muội đi về Nam Thuận đi. Nam Thuận chúng ta có thể so với nơi này vui hơn nhiều."
Lý Triều Vũ lại vỗ về, khuyên bảo Tần Vãn một hồi lâu mới làm nàng bình tĩnh.
Tần Vãn bị nàng làm cho nín khóc, mỉm cười: "Nói bậy bạ gì đó."
Lý Triều Vũ cười ngây ngô: "Những gì muội nói đều là sự thật. Tỷ là bằng hữu đầu tiên mà muội kết giao khi tới Kiến Lương. Chuyện của tỷ cũng chính là chuyện của muội!"
53
Tần Vãn đã đoán được bảy tám phần từ lời nói của nàng.
Nàng mỉm cười: "Triều Vũ chắc cũng không phải là người bình thường đi."
Nàng biết Tiêu Thành Diệp, lại cứ nói "Nam Thuận chúng ta" "Kiến Lương các ngươi", còn đối với ngọc bội của công chúa Trang Nhạc biết rõ như vậy. Nghĩ đến điều này cũng vượt quá tầm hiểu biết của người bình thường.
Lý Triều Vũ gật đầu: "Muội kỳ thật là Lục công chúa của Nam Thuận quốc, là lại đây.. lại đây chơi. Cả ngày nghẹn ở trong cung quá nhàm chán. Lần này đi phủ công chúa làm khách mấy ngày, liền lén chạy ra ngoài đi dạo."
Lý Triều Vũ nhìn xung quanh.
"Nguyên lai Vãn Vãn liền ở nơi này à?"
Đây là một khách điếm.
Tần Vãn rũ mắt: "Ừ, ta vốn dĩ chỉ là một đại phu nhỏ bé ở trong thôn trang vùng phụ cận. Vì tìm chàng nên ta mới lại đây."
Lý Triều Vũ cẩn thận hỏi: "Hài tử trong bụng tỷ, cũng là của hắn?"
Nàng căn bản không quá chú ý, nhưng lại phát hiện ra Tần Vãn phá lệ cẩn thận với cái bụng hơi phồng lên của mình.
Thấy nàng cam chịu thừa nhận, Lý Triều Vũ tức giận mà đập bàn: "Muội quả nhiên không nhìn lầm hắn là tên hỗn đản! Hắn đúng là kẻ tiểu nhân bạc tình quả nghĩa!"
Tần Vãn bất ngờ trước hành động của nàng, nghĩ nghĩ, có chút bất đắc dĩ, lại nói: "Có lẽ là muội cùng chàng có hiểu lầm gì đó."
"Vãn Vãn tỷ như thế nào còn đi nói thay giúp hắn! Hắn đem một người không danh không phận như tỷ mà ném ở bên ngoài, không quan tâm liền thôi đi. Tỷ lại còn đau khổ đi tìm hắn."
Nàng càng nói càng kích động.
"Huống chi Vãn Vãn, tỷ biết không? Muội mới không có hiểu lầm hắn. Phủ Tin vương sớm đã cơ thiếp thành đàn. Toàn bộ thành Ninh An đều biết Tin vương tham luyến nữ sắc. Hắn còn có hôn ước trong người, bên ngoài lại vẫn muốn trêu chọc tỷ. Hắn căn bản chính là cái đồ háo sắc!"
Từng lời từng lời khiến sắc mặt Tần Vãn trắng bệch.
Lý Triều Vũ thấy tình thế không đúng, vội vàng ngậm miệng: "Thực xin lỗi, muội không nên nói, muội không nên nói cái này.."

⬅ Trước Tiếp ➡