Hắn rũ mi, tầm mắt hờ hững dừng ở phần cổ lộ ra bên ngoài váy cưới đỏ thẫm của Thanh Đại. Chiếc cổ trắng nõn tinh tế, dưới sự trợ giúp của hồng y càng trở nên vô cùng kiều diễm.
Hắn dùng bàn tay như ngọc chạm vào chiếc cổ non mịn kia, từ tốn vuốt ve làn da mềm mại, ngón tay xoa qua yết hầu hơi hơi đè xuống, cảm thụ được thân thể của nữ tử đang run rẩy dưới đầu ngón tay hắn.
Tần Tứ chỉ cần bóp chặt tay là đã có thể tiễn nữ nhân này vào chỗ chết.
Trong phòng lặng ngắt như tờ, âm thanh duy nhất phát ra chính là tiếng tim nến cháy lách tách, ánh nến lay động bao phủ lên hai người đang chất chứa những tâm tư riêng của mình.
Cảm giác sợ hãi giống như một sợi tơ cực mảnh từ từ xuyên qua trái tim Thanh Đại. Yết hầu nàng phát đau, mấy lần lời đã đến bên miệng nhưng lại không thốt nên lời. Nàng chỉ có thể buộc chính mình nhìn chằm chằm Tần Tứ, gọi, "Đốc chủ.."
Tần Tứ thông minh tàn nhẫn, lại là đốc công Đông Xưởng nổi tiếng dùng cực hình nên đương nhiên là kẻ rất thông thạo tra tấn người khác.
Nhưng đêm nay, dường như tính nhẫn nại của hắn không quá nhiều, trong đáy mắt hiện lên một tia tàn nhẫn. Hắn hơi siết chặt bàn tay, lạnh giọng hỏi, "Thái hậu phái ngươi tới giám thị bản đốc đúng không?"
Thanh Đại nghe vậy thì giật mình. Bây giờ nàng sao có thể vẫn còn là người của thái hậu được? Thái hậu trong cơn thịnh nộ suýt chút nữa đã ban cho nàng cái chết, giờ gả nàng cho Tần Tứ chẳng qua cũng chỉ muốn lợi dụng chút giá trị còn sót lại của nàng mà thôi.
Nếu bây giờ Tần Tứ bóp chết nàng cũng coi như là giúp nàng kết thúc chuỗi ngày khổ sở này.
Thanh Đại không trả lời, có phần vô lực nhắm mắt chờ đợi khoảnh khắc cổ mình hoàn toàn bị bóp chặt đến nỗi hít thở không thông.
Tần Tứ thấy Thanh Đại thấy chết không sợ, hừ lạnh một tiếng, trên mặt lại xuất hiện biểu cảm mỉa mai. Vung tay, phượng quan và tua rua vàng che mặt nàng đều bị hắn ném hết xuống giường.
Thanh Đại chỉ cảm thấy cảnh tượng trước mắt nhoáng lên một cái, không biết sao lại ngã nhào lên giường. Sau đó, lại nghe thấy tiếng vải dệt bị xé rách, thân dưới bất chợt lạnh lẽo.
Tần Tứ muốn làm cái gì thế!
Chuông cảnh báo nguy hiểm trong đầu nàng réo vang. Nàng cuống quýt ngẩng đầu lên nhìn, chỉ phát hiện váy quần ở thân dưới đã bị xé rách, đôi chân cứ như vậy không còn thứ gì che chắn trần trụi bại lộ trước mắt Tần Tứ.
"A--", Thanh Đại sợ hãi kêu lên một tiếng, ngay lập tức muốn đứng dậy che khuất thân thể.
Tần Tứ lạnh lùng quét mắt liếc qua Thanh Đại một cái, không biết lấy từ đâu ra một đoạn dây thừng, ngay tức khắc trói hai tay nàng vào cột giường. Hắn trói rất chặt, dù nàng ra sức giãy dụa ra sao cũng không tránh thoát được.
Trên mặt Thanh Đại tràn đầy sợ hãi. Hai tay nàng bị trói, cả người lại bị khống chế không thể giãy dụa được nên chỉ đành liều mạng khép chặt hai chân, mong muốn che chắn ánh mắt tìm tòi của Tần Tứ.
Cái tên Tần Tứ này cởi y phục của nàng làm gì vậy!? Hắn ta rõ ràng là một tên thái giám, thứ dùng để làm chuyện phòng the đã sớm không cần dùng đến nữa rồi cơ mà!