⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc hắn không lên tiếng như hoà làm một với bóng tối, khí thế vĩ đại, cảm giác áp bách nặng nề khiến nàng gần như không thở nổi, chỉ khi ánh nến mờ ảo chiếu vào khuôn mặt lạnh khốc kia mới khiến nó ấm áp hơn một chút.
Không nghĩ tới cái vị đốc công Đông Xưởng nắm trong tay quyền cao chức trọng, tội ác chồng chất như Tần Tứ lại có dung mạo tựa thần tiên như vậy, Thanh Đại kinh ngạc đến mức đơ người. Nhưng nàng chỉ nhìn lướt qua một chút rồi lập tức rũ mi, thấp giọng nói, "Nô tỳ bái kiến đốc chủ."
Trong mắt Tần Tứ chứa một loại cao ngạo tự nhiên, khi nhìn người khác luôn mang đến cảm giác người từ trên cao nhìn xuống.
Hắn đang chăm chú đánh giá nàng, nữ tử trước mắt đầu đội phượng quan hà bí, người khoác áo quảng lăng hai lớp, trên tay áo là hình thêu chim uyên ương và cây thạch lựu, tất cả đều được dệt bằng chỉ vàng. Những hạt gạo vàng nhỏ xâu lại thành rèm che khuất khuôn mặt nàng, thắt lưng bằng đai dùng vải lưu vân mỏng ở Giang Tô thêu thành, vừa lúc buộc lại chiếc eo nhỏ tinh tế của nàng.
Dáng người của nàng quả thật rất đẹp.
Chỉ tiếc hắn không thể giữ lại nữ nhân này được!
Hắn hơi híp mắt, từ trong ánh mắt lộ ra vài phần nguy hiểm, âm trầm nói, "Ngươi thật sự tình nguyện gả cho bổn đốc?"
Trong lòng Thanh Đại mang theo sự sợ hãi, theo bản năng muốn kháng cự lại Tần Tứ, tất nhiên cũng không muốn gả cho hắn. Nếu không phải theo ý chỉ của thái hậu, làm sao nàng lại có thể ở đây mà nơm nớp lo sợ?
Dĩ nhiên nàng không có gan mà nói như thế. Thanh Đại giả vờ thả lỏng thần sắc, nhẹ giọng nói, "Nô tỳ từ sớm đã nghe nói đốc chủ thông tuệ hơn người, vừa có tài văn chương lại biết võ công, dốc lòng phụ tá chính sự trên triều đình, là một vị quan tốt, đương nhiên nô tỳ rất tán thưởng ngài."
Tần Tứ nghe vậy bèn nghi hoặc "à" một tiếng, âm cuối hơi nâng lên rồi sau đó không nói thêm gì nữa. Thanh Đại đợi một lúc thật lâu cũng không nghe hắn nói tiếp bèn cẩn thận nâng mắt lên nhìn.
Chỉ thấy một đôi mắt đen như mực đang nhìn xoáy vào nàng, ánh mắt giống như có thể câu hồn người đi. Hắn nói một câu, trong giọng nói không đoán ra là vui hay giận, "Miệng lưỡi trơn tru."
Nói rồi hắn mới đứng dậy. Thân hình Tần Tứ cao lớn rắn rỏi, vai rộng eo thon, khí chất cả người âm lãnh đến đáng sợ, vừa mới đứng lên đã mang lại cảm giác như có thể dời núi lấp biển, nhất thời cả căn phòng cũng trở nên chật hẹp.
Thấy hắn đến gần mình, trái tim của Thanh Đại đập thình thịch, rõ ràng đầu ngón tay đang run lên nhưng trên mặt vẫn bình tĩnh vì sợ bị Tần Tứ nhìn ra sơ hở.
Mỗi lần hắn bước đến một bước, trái tim Thanh Đại như bị một bàn tay vô hình siết chặt thêm một chút, chờ cho tới khi hắn đứng lại trước mặt nàng, lưng nàng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.
Ánh sáng rất nhỏ, Tần Tứ lại đứng ngược hướng với ánh nến, gần như che đi hết tất cả nguồn sáng. Cả người nàng đều bị bao phủ trong cái bóng của hắn, cảm xúc hoàn toàn bị nam nhân trước mắt này khống chế.

⬅ Trước Tiếp ➡