Tần Tứ lạnh lùng nhìn nàng, trong mắt nhiều thêm vài phần hung ác. Đôi tay trắng nõn xoa hai bắp chân nàng, khi chạm đến nơi đó lập tức khiến cho người trên giường run bần bật.
Thanh Đại sợ tới mức ứa nước mắt, chỉ có thể mờ mịt nhìn Tần Tứ, trong giọng nói đã pha thêm tiếng khóc nức nở đáng thương, "Đốc chủ, nô tỳ sai rồi.. Xin đốc chủ đừng như vậy.."
Tần Tứ sao có thể tha cho nàng được?
Tay hắn thuận theo hai chân Thanh Đại trượt xuống phủ lên đùi nàng, ngay đến lúc sắp chạm đến phòng tuyến cuối cùng, một sợi dây lý trí trong đầu Thanh Đại dường như đã đứt đoạn. Nàng gần như đập nồi bán sắt, tức giận dữ tợn mở miệng rống lên, "Tần Tứ!"
Nàng dĩ hạ phạm thượng, trực tiếp gọi thẳng tên huý của đốc công Đông Xưởng, nếu ấn theo luật phải xử tử tại chỗ!
Tần Tứ giương mắt, nhìn thấy Thanh Đại hai mắt ậng nước, đầu mày tuấn tú hơi cau lại. Hắn cố ý giả vờ bày ra thái độ nghi hoặc, hỏi, "Sao? Chẳng lẽ đêm tân hôn không được viên phòng à?"
Dứt lời, hắn liền tách đôi chân đang khép chặt của Thanh Đại, phong cảnh ở nơi tư mật nằm giữa hai đùi ngay lập tức nhảy vào trong mắt hắn. Tần Tứ không hề khách khí nhìn chằm chằm vào chỗ đó, ánh mắt nhất thời tối sầm lại.
Thanh Đại cảm giác hai chân mình mở rộng ra, nơi tư mật nhất của mình bị nam nhân này không nể nang gì đánh giá, cảm giác nhục nhã lập tức đánh sâu vào đầu nàng. Nàng dùng sức đá đạp lung tung, muốn đá văng cái tên thái giám vô sỉ này xuống giường!
Tần Tứ hẳn là đã có đề phòng chiêu này của nàng, chỉ vài động tác là đã lập tức chế ngự được nàng. Sau đó hắn vươn tay hướng tới chiếc bàn gỗ lim đặt nến đỏ, một chén rượu hợp cẩn lập tức bay qua, vững vàng rơi vào trong tay hắn, một giọt rượu nhỏ cũng không hề bắn ra ngoài.
Ánh mắt hoảng sợ của Thanh Đại nhìn chằm chằm chén rượu trong tay hắn, run giọng hỏi, "Ngươi.. ngươi muốn làm gì?"
Tần Tứ lấy chén rượu giao bôi kề sát vào nhuỵ hoa dưới thân của Thanh Đại, miệng chén lạnh lẽo chạm đến chỗ da thịt mềm mại ấm áp kia khiến Thanh Đại run bần bật. Còn hắn thì híp mắt, dường như rất hưởng thụ sự sợ hãi của nàng.
"Phu nhân", đôi môi mỏng của hắn hé mở, lời nói phun ra lại lạnh lẽo vô cùng. "Ngươi cứ nói hết những gì đêm nay đã thấy đã nghe cho thái hậu đi."
Lời còn chưa dứt, Tần Tứ tạt rượu trong chén ra, biến nhuỵ hoa kia thành một mảnh ẩm ướt lóng lánh. Thanh Đại còn chưa kịp lên tiếng đã cảm thấy lối vào bị người ta vạch ra, ngay sau đó chính là cảm giác bị dị vật cắm mạnh vào.
"A!", hạ thân của Thanh Đại chưa bao giờ có người chạm qua, lại càng chưa từng có người khai thác, bây giờ bị người thô bạo cắm vào, cảm giác đau đớn sắc nhọn sâu sắc đó lập tức nương theo xương sống đi lên, đau đến tận não.
Tần Tứ từ trên cao nhìn xuống nàng, dù ngón tay hắn cắm vào trong hạ thân của nữ nhân, ác ý thống đến tận cùng, quấy chọt ở nơi sâu nhất bên trong nhưng trên mặt cũng không có biểu cảm gì. Đợi cho đến khi hắn rút tay ra, đầu ngón tay đã dính theo một mảnh đỏ tươi thuộc về xử nữ.