⬅ Trước Tiếp ➡
Sự tiến hóa của chúng có thể nói là hoàn mỹ, trong chốc lát Lục Nguyên cũng không tìm thấy từ ngữ nào có thể hình dung, thậm chí những từ ngữ hoa lệ nhất cũng không đủ miêu tả bề ngoài của người này, giống như vị thần Hy Lạp cổ vậy, ngũ quan vừa thâm thúy vừa tinh xảo..
"Anh.."
Lục Nguyên có chút sợ hãi mấp máy cánh môi bị dọa đến trắng bệch.
Đôi mắt của hắn rất xinh đẹp, con ngươi hé ra một màu trong veo của bầu trời, còn đẹp hơn hàng trăm triệu viên sapphire xanh mà Lục Nguyên từng thấy, giống như chất chứa ma lực bẩm sinh khiến cô có cảm giác áp bức khó thở.
Hắn kéo thân thể đang trượt xuống của cô lại gần lồng ngực mình, khi Lục Nguyên lấy lại tinh thần liền lập tức giãy giụa, đôi tay yếu ớt để lên lồng ngực không một sợi lông, to lớn nhưng lại lạnh như băng thì mới phát hiện khung xương của hắn to hơn con trai bình thường rất nhiều, khiến cô có cảm giác áp bức không thể xuyên thủng được.
Là người rắn sao?" Giọng nói vốn mềm mại yếu ớt của cô đã bị dọa đến không nói nên lời.
Nghe thấy giọng của cô, hắn bỗng nhiên bật cười, nụ cười của hắn khá diêm dúa lẳng lơ, mang theo một tia hung ác nham hiểm, đôi mắt xanh thẳm nhìn chằm chằm Lục Nguyên, cánh tay cường tráng có lực xẹt qua mặt nước, nhẹ nhàng lướt trên khuôn mặt của Lục Nguyên rồi
bóp gò má của cô.
"A..ngu..s"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của lustaveland. Bản copy sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở
Lục Nguyên không thể tin tưởng mở to hai mắt, cô hoàn toàn không nghĩ rằng, hắn vậy mà lại có thể phát ra âm thanh, hơn nữa âm sắc còn thuần khiết lạ thường, ưu nhã như quý tộc nước Anh thời xưa.
Có điều, cũng như ghi chép của ba cô, đầu lưỡi của hắn không giống loài người mà lại tòe hai đầu, dài như lưỡi rắn, đo đỏ phun ra khỏi đôi môi mỏng, cảm giác quen thuộc như vậy dọa Lục Nguyên kẹp chặt chân trong vô thức, nhưng cô lại quên mất mình đang dạng chân ở trên eo của hắn, eo rắn to như thùng nước lại chậm rãi giật giật, khiến cô sợ hãi cứng người lại.
Hắn tiếp tục phát âm lại từ kia lần thứ hai, có điều lúc này ánh mắt hắn đã thay đổi, đôi mắt xanh thẳm tĩnh lặng giống như bị dung nham bao vây, tầm mắt nhìn Lục Nguyên lại nóng rực đến đáng sợ.
Là Angus sao?"
Đây là tên của hắn ư? Thần tình yêu Angus trong thần thoại Celtic sao?
Sau khi Lục Nguyên phun ra mấy chữ này thì chiếc đuôi rắn to lớn chia cắt hai chân cô lại bắt đầu ma sát, tìm tòi giữa hai chân cô, cảm giác vảy của hắn lướt qua da thịt khiến cô có chút ghê tởm khi bị xâm phạm, sau khi hắn tới tới lui lui mười lần thì cuối cùng Lục Nguyên cũng phát giác ra có chút không đúng lắm.
Cách lớp quần lót mỏng, cô hoàn toàn có thể cảm giác được rõ ràng có thứ gì đáng sợ đang cứng lên, từng chút từng chút cọ hoa tâm của mình..
Đó.. đó là cái gì?!

⬅ Trước Tiếp ➡