Lục Nguyên hoảng sợ ngẩng đầu nhìn hắn, mới phát hiện ngay giờ phút này, trên khuôn mặt tuấn mỹ nhưng hung ác nham hiểm mang ý cười nhàn nhạt, chậm rãi đưa lại gần mặt cô, ánh mắt nóng như lửa tựa hồ muốn nuốt chửng Lục Nguyên.
Hắn lè lưỡi rắn dạo chơi bên mép môi cô, nhẹ nhàng phác họa hình dáng của đôi môi, khi quét qua phần môi đang ngậm chặt thì liền chui vào.
Đây có thể là cảnh tượng đáng sợ nhất mà Lục Nguyên từng thấy trên cuộc đời mình, người rắn giống đực kia vậy mà lại đặt lưỡi rắn trong miệng cô, ép buộc Lục Nguyên hôn môi hắn, đầu lưỡi của hắn vừa dài vừa thô, linh hoạt quấn lấy đầu lưỡi non mềm của cô vừa mút lấy rồi khiêu khích, mơ hồ còn mang theo một hương thơm quỷ dị.
Lục Nguyên sợ hãi, khi hắn dán môi lên cánh môi của cô thì nước mắt đã bắt đầu chảy ra không ngừng, nụ hôn đầu tiên của cô cứ như vậy mà bị một người rắn cướp mất.
Đầu lưỡi thô dài không người quấy phá hương vị ngọt ngào trong khoang miệng thiếu nữ, rất lâu cũng không muốn rời đi, nhận thấy được cô đang rùng mình thì một tay giữ đằng sau ót của Lục Nguyên, hôn càng sâu. Môi răng quấn quýt lấy nhau, hắn nâng cằm cô lên, ép cô nuốt hết chất lỏng cả hai tiết ra xuống cổ họng.
"Khụ khụ! Khụ!"
Bởi vì nuốt quá nhiều nước bọt nên Lục Nguyên không kịp chuẩn bị đã bị sặc, giãy giụa thoát khỏi lưỡi của người rắn, kịch liệt ho khan trong lồng ngực của hắn. Vào lúc cúi đầu, cô hận không thể nhổ tất cả những thứ mình vừa nuốt ra, môi lưỡi tê dại lại hơi đau. Tất cả, tất cả đều khiến cô xấu hổ và nhục nhã.
Làm sao bây giờ? Nơi này cách bờ biển quá xa, mà nơi đóng quân lại cách hơn mấy ngàn mét, nếu không có người lại đây thì cô có gọi nát cổ họng cũng không chắc có người nghe thấy..
Thấy Lục Nguyên đang khó chịu, hắn vậy mà lại đưa tay ra sau nhẹ nhàng vỗ về lưng cô, động tác cực kỳ thân mật, trong nháy mắt Lục Nguyên cứng cột sống, bàn tay to của hắn rất ôn nhu, cô thật sự không thể liên hệ đôi tay này với sức tấn công lớn trong miệng ba mình.
Có điều, cô cũng không cảm thấy đây là việc đáng được ăn mừng.
"Có thể.. có thể thả tôi đi không?"
Lục Nguyên cảm thấy mình đã điên rồi, nhưng vẫn đỏ mắt cầu xin người rắn, có điều trước khi nhìn không rõ đuôi rắn của hắn thì nửa người trên không khác gì người bình thường là bao, cô còn có ảo giác hắn là một người đàn ông bình thường.
Sắc mặt anh tuấn của người rắn khẽ biến, hắn có thể nghe hiểu tiếng người, cái này làm cho Lục Nguyên đột nhiên hưng phấn, có điều hưng phấn đó chỉ kéo dài 1 giây đồng hồ, bởi vì dường như người rắn đã tức giận, đối với chuyện cô muốn rời đi vô cùng tức giận.
Cái đuôi đáng quấn lấy vòng eo của cô đột nhiên dùng sức, thít Lục Nguyên đau đớn, tay hắn bóp chặt ngũ quan của cô khiến khuôn mặt nhỏ nhăn thành một khối, năm ngón tay thon dài đột nhiên dùng sức.
"Của tôi.. Em.."