Có trực giác không tốt lắm nên cô lập tức chạy về hướng bờ biển.
Nhưng chỉ vừa bước được nửa bước thì đột nhiên bị một thứ lạnh như băng cuốn lấy! Lục Nguyên sợ hãi cực độ còn chưa kịp kêu to thì cô đã phát hiện thứ không biết tên đó đang cuốn lấy chân của cô sau đó lại dùng lực kéo mạnh một cái.
"Bùm!"
Dáng người nhỏ xinh chưa kịp chuẩn bị đã rơi xuống biển, nước biển mặn chát không ngừng xâm nhập vào hơi thở của cô, Lục Nguyên đang bị sặc đương nhiên không thể phát ra tiếng, đáng sợ chính là thứ đang cuốn lấy cổ chân cô mà nhanh chóng kéo cô vào khu vực sâu!
"A.. Cứu.. Mạng!"
Đôi tay không ngừng quờ quạng tung chụp muốn bắt lấy một cọng rơm cứu mạng, chao đảo trong nước biển thì cô không thể nào giữ trọng tâm được, nước biển đã tràn vào phổi khiến cô dần dần mất ý thức.
Đột nhiên, cô cảm thấy sức mạnh đáng sợ kia ngừng lại, thứ trói cổ tay cổ chân của mình cũng dần buông lỏng, đáng tiếc cô còn chưa kịp vui vẻ thì giây tiếp theo, Lục Nguyên liền có cảm giác eo mình bị cuốn lấy.
Đó là cảm xúc cô không thể nào hình dung được, cho dù cách một lớp áo sơ mi vải lanh thì cô cũng có thể thấy được thứ quấn ở trên eo mình lạnh như băng, giống như phần đuôi của thứ gì đó, từ mịn màng đến thô ráp, sức lực lớn đến nỗi khiến cô gần như hít thở không thông.
Lục Nguyên bị nhấc ra khỏi mặt nước, hoảng sợ hộc mấy ngụm nước biển, đầucô nặng trĩu chỉ cảm thấy ong ong không thể suy nghĩ được bất cứ điều gì, không có một chút khả năng chống cự. Ở mặt biển sâu kia, chỉ lộ ra một cái đầu tham lam hô hấp không khí hòa lẫn với mùi tanh của biển.
Rất nhanh, cô phát hiện vật đặt lên eo mình bắt đầu cử động, bởi vì sợ hãi quá độ mà Lục Nguyên nhắm hai mắt lại theo phản xạ, không dám nhìn tiếp.
Thân thể mềm mại chìm trong nước biển bị chuyển đến nơi khác, giữa hai chân trống rỗng lại bị một vật lạ xâm nhập, chúng nhẹ nhàng tách đôi chân mềm nhũn đang run rẩy của cô ra, bởi vì lực đẩy Archimedes(*) tác động lên váy dài nên nửa người dưới của cô đã trần trụi.
(*) Lực đẩy Archimedes (Ác-si-mét): lực tác động lên một vật khi bị nhúng chìm trong chất lỏng gọi là lực đẩy Archimedes, trong đây nghĩa là đẩy lên khỏi mặt nước
Cô bị thứ đang trói eo mình cưỡng ép đặt vào giữa hai chân. Trong khoảng thời gian ngắn, Lục Nguyên còn không dám đoán đó là thứ gì, chỉ có thể cảm nhận được lớp vảy trơn tuột đang ép sát cặp mông mềm mại thì lạnh như băng, cực kỳ giống sống lưng của một loài cá.. Không! Không đúng, cảm giác này.. càng giống với chiếc đuôi lớn của người rắn cô thấy ngày hôm đó hơn!
Suy nghĩ này giống như tia sét làm nổ tung đầu cô, khiến cô hoàn toàn hết sức chống cự.
"Rầm!"
Có thứ gì xông ra từ trong nước, cảm giác áp bức hắn tạo ra ngay trước mặt khiến Lục Nguyên không thể không nhẹ nhàng mở mắt, trong một giây nhìn thấy ánh sáng thì cô đã ngu ngơ rồi.
- Ba ơi, bề ngoài của chúng rất đáng sợ sao?
Không đáng sợ.