Chương 48
Với một người quân nhân đã từng lên chiến trường, khí thế uy nghiêm do anh ta mang lại không phải là thứ mà người bình thường có thể chịu đựng được.
Dương Xuân Lộ rụt cổ, kéo con trai, nhanh chóng rời đi.
“Doanh trưởng Lệ đến đón vợ à.”
Mấy người chị dâu trêu đùa hai câu, sau đó rời đi.
Thôi Hà Hoa thấy không hại được Nguyễn Tử Mạt, cô ta tức giận đến mức méo cả miệng, đi the0 mọi người rời đi.
“Ba ơi, ba về rồi.”
Tiểu Bảo nhìn phía Lệ Kình Liệt nói.
“Ừm.”
Lệ Kình Liệt đáp lại lời nói của con trai, ánh mắt lại nhìn về phía trên người Nguyễn Tử Mạt.
“Chúng ta về nhà ăn chân vịt chua cay.”
Nguyễn Tử Mạt phớt lờ anh, dắt ba đứa trẻ về nhà.
Nghĩ đến những lời mà Lệ Kình Liệt nói với cô lần trước, thái độ của Nguyễn Tử Mạt đối với anh cũng không tốt đẹp gì.
“Vâng ạ.”
Giọng nói của Thiến Thiến là to nhất, nghĩ đến được ăn ngon, cô bé lập tức cười to.
Trên khuôn mặt của Tiểu Bảo cũng tràn đầy sự chờ mong.
Mấy đứa trẻ đều đã quên mất Lệ Kình Liệt đi the0 phía sau mình.
Ánh mắt của Lệ Kình Liệt vẫn dán chặt lên người của Nguyễn Tử Mạt, một cơn gió khẽ thổi qua, khiến bộ quần áo rộng Nguyễn Tử Mạt đang mặc cũng xẹp lại, có thể thấy rõ được vòng e0 nhỏ gọn của cô, chỉ một tuần không gặp, cô đã gầy đi rất nhiềụ
Về đến nhà.
Nguyễn Tử Mạt xử lý vết thương cho mấy đứa trẻ.
Thiến Thiến không bị thương, đang cầm một cái chân vịt chua cay mà gặm.
Chân vịt chua cay là món buổi chiều, chân vịt cũng ngấm vị rồi.
“Ngon ơi là ngon, cháu thích ăn món này.”
Trên khuôn mặt của Thiến Thiến tràn đầy sự thỏa mãn khi được ăn ngon, nhưng bởi vì khóc sưng cả mắt, cho nên trông dáng vẻ của cô bé vừa đáng yêu vừa buồn cười.
Trên mặt của Khải Khải có mấy vết bầm tím, nhưng không có vết thương nào khác, Nguyễn Tử Mạt đưa cho thằng bé một quả trứng gà mới luộc, bảo thằng bé chườm nóng.
Một tay thằng bé cầm trứng gà lăn mặt, một tay cầm chân vịt gặm.
Tiểu Bảo được Nguyễn Tử Mạt bế lên ngồi trên một chiếc bàn, cô lấy lọ thuốc đỏ bôi cho thằng bé.
“Không cần, đau quá, không muốn bôi thuốc đâu, ba ơi cứu con, ba ơi.”
Tiểu Bảo khóc thét lên, muốn chạy trốn, nhưng cái bàn rất cao, thằng bé không xuống được, không trốn thoát.
“Ba con cũng không cứu được con đâu, cho dù con gọi ông trời cũng không cứu nổi con, ngoan ngoãn để mẹ bôi thuốc.”
Nguyễn Tử Mạt giữ chặt hai chân đang đá loạn xạ của Tiểu Bảo, bôi thuốc cho thằng bé.
Thiến Thiến và Khải Khải đang gặp chân vịt cũng tràn đầy đồng tình nhìn về phía Tiểu Bảo Tiểu Bảo thật đáng thương.
Lệ Kình Liệt đang giặt quần áo bẩn cho Tiểu Bảo tɾong sân, trực tiếp không để đến tiếng kêu cứu của con trai mình, anh ngẩng đầu quan sát khoảng sân trước mặt mình suýt chút nữa không nhận ra được đây là sân nhà mình.
Sân vừa sạch sẽ và gọn gàng, còn chồng một số loại hoa, đặc biệt ở trên bức tường trước mặt anh, tràn đầy màu xanh của cây tường vi, nhìn rất thoải mái.
Khoảng sân trước mặt này khiến anh cảm thấy rất xa lạ, giống như Nguyễn Tử Mạt của bây giờ vậy, khiến anh cảm thấy xa lạ, như thể cô đang biến thành một người khác.
Trong đôi mắt thâm thúy của Lệ Kình Liệt khẽ lóe lên điều gì đó.
Sau khi bôi thuốc cho Tiểu Bảo xong, sau lưng của Nguyễn Tử Mạt đã đổ đầy mồ hôi, thằng bé này thật sự quá bướng bỉnh.
Nhìn thấy thằng bé còn đang lã chã rơi nước mắt, Nguyễn Tử Mạt đưa cho thằng bé một cái chân vịt chua cay.