Chương 47
Nguyễn Tử Mạt hất văng tay của cô ta, nói “Ai mới là người quá đáng hả, cướp đồ chơi của con trai tôi, đánh mắng con trai của tôi, ngược lại còn quay sang vu oan giá họa cho con trai của tôi, nếu như không phải tôi đến đây, mấy đứa trẻ nhà tôi chẳng phải bị oan uổng muốn chết sao, trước đó Dương Xuân Lộ còn la lối muốn đánh gãy tay con trai nhà tôi, tôi khó khăn lắm mới làm rõ được mọi chuyện, cô ta lại còn muốn nhẹ nhàng vỗ mông rời đi à, trên đời này làm gì có chuyện tốt như vậy.”
Tất cả mọi người đều đồng ý với lời nói của Nguyễn Tử Mạt, nếu như Nguyễn Tử Mạt không đến, hoặc không có cách nào để giải oan cho mấy đứa trẻ, vậy thì mấy đứa trẻ kia chắc chắn sẽ bị oan uổng.
“Chuyện này chỉ là một hiểu lầm thôi, bây giờ con của cô cũng đang bị thương, nhanh dẫn nó về nhà xử lý vết thương đi, chuyện này để sau lại nói cũng không muộn.”
Thôi Hà Hoa giả vờ tỏ ra công bằng nói.
“Thôi Hà Hoa, cô tích cực đứng ra giải vây như vậy thật sự rất không bình thường nhé, không phải là cô bởi vì chuyện của em gái mình nên ghi hận tôi chứ, hiện giờ việc vu oan cho mấy đứa trẻ nhà tôi cũng là do cô làm chủ mưu đúng không.”
Nguyễn Tử Mạt tất nhiên sẽ không để bọn họ rời đi dễ dàng như vậy, nếu như rời đi thì sẽ có lần tiếp the0, cho nên cô trực tiếp vạch trần bộ mặt giả dối của Thôi Hà Hoa.
Sắc mặt Thôi Hà Hoa lập tức thay đổi, hét lên “Cô đừng nói lung tung.”
Nguyễn Tử Mạt nhìn thấy dáng vẻ chột dạ này của cô ta, chuyện này chắc chắn có liên quan đến Thôi Hà Hoa.
“Hà Hoa, cô cũng đừng xen vào chuyện này làm gì.”
Một người chị dâu đứng ra, kéo Thôi Hà Hoa đang cố lên tiếng ngăn cản lại.
“Xin lỗi.”
Nguyễn Tử Mạt nhìn về phía Dương Xuân Lộ với vẻ mặt nghiêm túc, giọng nói lạnh lùng.
Nhìn thấy Dương Xuân Lộ vẫn cứng đầu không chịu nói, những người chị dâu có quan hệ tốt với Nguyễn Tử Mạt đều tiến lên.
“Chị dâu Xuân Lộ, cô vẫn nhanh xin lỗi đi, hành vi của con cô quả thực rất quá đáng, tôi còn chưa từng thấy ai bắt nạt người khác lại làm ra dáng vẻ như vậy đâụ”
“Cũng may tính tình của Tiểu Mạt tốt, đồng ý nói lý lẽ với cô, nếu như hôm nay con có cô dám bắt nạt con trai của tôi, tôi đã sớm xông lên đánh cho nó một trận rồi.”
“Nếu như cô không nói xin lỗi, đợi chồng của cô về nhà nghe được chuyện này, e là cô sẽ bị đuổi về quê đấy.”
……
Dương Xuân Lộ không hề để tâm đến những lời nói trước đó, nhưng nghe được lời nói sẽ bị đuổi về quê, tɾong lòng cô ta có chút e sợ, cố kìm nén cảm xúc không cam lòng, nói “Tôi xin lỗi, xin lỗi.”
Nguyễn Tử Mạt tiếp tục nói “Bảo Tiểu Tường nhà cô nói xin lỗi với Tiểu Bảo và hai anh em Khải Khải, đánh người thì phải nói xin lỗi.”
Hai mắt Tiểu Bảo và Khải Khải lập tức vụt sáng nhìn về phía Nguyễn Tử Mạt, những uất ức trước đó đều tan biến.
Dương Xuân Lộ đẩy Tiểu Tường nói “Xin lỗi.”
Tay của Tiểu Tường rất đau, nó muốn đến bệnh viện chữa trị, cho nên cũng không gây ra chuyện gì, nghe lời nói xin lỗi.
Tiểu Bảo và Khải Khải cũng ngừng khóc, đều đứng ưỡn ngực thẳng lưng.
Sau khi Dương Xuân Lộ bước ra khỏi đám đông, quay đầu tức giận mắng “Cô chính là một cái g͙iày rách, sớm muộn gì doanh trưởng Lệ cũng sẽ đuổi cô ra khỏi đại viện thôi.
“Cô vừa nói cái gì.”
Một giọng nói tràn đầy uy nghiêm vang lên.
Lệ Kình Liệt với tư thế oai hùng bước ra.