⬅ Trước Tiếp ➡

Sau khi có đồ ăn, Tiểu Bảo cuối cùng cũng ngừng khóc.
Nguyễn Tử Mạt đặt đĩa chân vịt chua cay lên bàn, để cho mấy đứa trẻ thích ăn thì tự lấy.
Cô nói với Khải Khải “Cháu giúp gì chăm sóc em trai và em gái nhé.”
Khải Khải gật đầu đồng ý.
Nguyễn Tử Mạt đi ra ngoài sân, nói với Lệ Kình Liệt đang phơi quần áo cho Tiểu Bảo “Anh có thời gian không? Cùng tôi đi đến chỗ này.”
“Được.”
Lệ Kình Liệt lập tức đồng ý.
Nguyễn Tử Mạt và Lệ Kình Liệt cùng sóng vai đi ra ngoài.p
Lệ Kình Liệt quay đầu nhìn về phía Nguyễn Tử Mạt, sau khi cô giảm cân, các đường nét trên khuôn mặt cũng trở nên rõ ràng hơn, cầm cũng nhỏ đi một chút, đường nét trên khuôn mặt cô cũng rất đẹp, là kiểu đẹp một cách diễm lệ, nếu gầy thêm một chút nữa, cô sẽ càng trông xinh đẹp hơn.
Lệ Kình Liệt cao 1m96, Nguyễn Tử Mạt cao 1m66.
Anh cao hơn cô rất nhiều, ánh mắt nhìn về phía cô cũng là nhìn xuống từ trên cao.
Lúc anh nhìn về phía khuôn mặt của cô, ánh mắt vô tình liếc đến chỗ cổ áo của cô, lập tức nhìn thấy đường cong cao ngất kia, cùng với một mảng màu trắng, anh vội vàng rời mắt khỏi đó.
Cho dù cô đã gầy đi rất nhiều, nhưng chỗ đó vẫn lớn như vậy.
Nguyễn Tử Mạt để ý đến ánh mắt của Lệ Kình Liệt, nhưng vẻ mặt cô lại lạnh lùng, giả vờ như không biết.
Hai người cùng đi đến nhà chính ủy.
Lệ Kình Liệt có chút kinh ngạc, nơi mà Nguyễn Tử Mạt dẫn anh đến lại là nhà của chính ủy.
Nguyễn Tử Mạt cũng không phải là kẻ ngốc, nghe được những lời nói hôm đó của anh, cô có thể đoán ra được nguyên nhân lần trước Lệ Kình Liệt tức giận, chẳng qua là việc báo cáo xin ly hôn có vấn đề, nhìn thấy cô quen biết với vợ của chính ủy, cho nên nghi ngờ cô cố tình giở trò gì sau lưng, lần này cô muốn chứng minh bản thân không làm chuyện như vậy.
“Hai người đến đây là……”
Tôn Hương Vận rất kinh ngạc khi nhìn thấy Nguyễn Tử Mạt và Lệ Kình Liệt.
“Chị Tôn, chính ủy có nhà không ạ, em đến tìm anh ấy có chút việc.”
Nguyễn Tử Mạt nói rõ mục đích đến đây.
“Anh ấy đang ngồi đọc sách tɾong nhà, để chị dẫn hai đứa vào.”
Tôn Hương Vận dẫn Nguyễn Tử Mạt cùng Lệ Kình Liệt vào nhà.
Bàng Chính Thao nghe thấy tiếng bước chân, đặt cuốn sách xuống ngẩng đầu nhìn lên, anh ấy cũng không cảm thấy bất ngờ khi nhìn thấy Nguyễn Tử Mạt và Lệ Kình Liệt, hoà ái nói “Muốn uống trà không?”
Tôn Hương Vận đi đến ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh Bàng Chính Thao
“Cảm ơn chính ủy, không cần đâu ạ, em và lão Lệ đến đây vì có chuyện muốn nói.”
Nguyễn Tử Mạt rất lễ phép nói.
“Em nói đi.”
Bàng Chính Thao có ấn tượng khá tốt với cô gái trước mặt này.
Trước đây khi cô đến nhà anh ấy, Bàng Chính Thao cũng đã gặp cô rồi, cũng trò chuyện mấy câu với cô, anh ấy cảm thấy cô gái này là một người phụ nữ tiến tới, có ý tưởng.
“Chính ủy, em đồng ý ly hôn với Lệ Kình Liệt, xin anh hãy chấp nhận đơn ly hôn của anh ấy.”
Nguyễn Tử Mạt nói rõ ràng mục đích đến đây của mình.
Tôn Hương Vận nghe được những lời này của Nguyễn Tử Mạt, lại liếc nhìn người đàn ông rắn rỏi ngồi bên cạnh cô, khẽ cau mày.
Bàng Chính Thao cười haha, nói “Có muốn ly hôn hay không, em lên để người đàn ông của mình suy nghĩ kỹ đã, chuyện này ảnh hưởng rất lớn với cậu ấy.”
Những lời này là có ý gì?
Nguyễn Tử Mạt nhìn về phía Lệ Kình Liệt, dùng ánh mắt ra hiệu anh giải thích một chút.


⬅ Trước Tiếp ➡