⬅ Trước Tiếp ➡

Sắc mặt Thôi Hà Hoa đỏ bừng, mồm miệng của cái mụ béo chết tiệt này trở nên sắc bén như vậy từ khi nào, sao cô ta lại không hề phát hiện mụ béo này nhanh mồm nhanh miệng như vậy.
“Tôi cũng cảm thấy Tiểu Bảo còn nhỏ như vậy, sao có thể bắt nạt người khác được, lời nói vừa rồi của Khải Khải có lẽ là sự thật.”
Thôi Hà Hoa mỉa mai nói “Chị dâu Hân, ai mà không biết Nguyễn Tử Mạt thường xuyên đem đồ ăn ngon tặng cho nhà cô, quan hệ của hai người các người tốt, cô tất nhiên muốn nói đỡ cho cô ta.”
Nguyễn Tử Mạt nói “Nếu the0 như lời cô nói, quan hệ của cô và Dương Xuân Lộ tốt như vậy, vừa rồi cô nói như vậy cũng chỉ là muốn giúp Dương Xuân Lộ mà thôi.”
Thôi Hà Hoa bị nói đến mức không nói lên lời.
Lúc này Khải Khải chỉ và Tiểu Tường, lớn tiếng nói “Chính là cậu ta cướp xe của Tiểu Bảo, xe nhỏ vẫn đang nằm tɾong túi của cậu ta.”
Vẻ mặt Tiểu Tường hoảng sợ, cũng quên khóc, đang định bỏ chạy.
Nguyễn Tử Mạt phản ứng rất nhanh, bước đến lấy ra ô tô nhỏ tɾong túi áo của Tiểu Tường, nói “Đây chính là đồ chơi của Tiểu Bảo nhà tôi, còn dám nói thằng bé này không cướp đồ chơi.”
Chiếc ô tô đồ chơi này là món đồ chơi hiếm có, Nguyễn Tử Mạt ở Cung Tiêu xã tiêu tốn 10 tệ để mua nó, tất cả các chị dâu tɾong đại viện đều từng nhìn thấy Tiểu Bảo cầm chiếc xe đồ chơi này, lúc này Dương Xuân Lộ không còn gì để ngụy biện nữa.
Ánh mắt Nguyễn Tử Mạt nhìn vào quần áo của Tiểu Tường, nói “Hơn nữa, trên quần áo của thằng bé còn dính một mảng lớn rêu xanh, quả thực là đã từng ngã xuống mương, hiện giờ tɾong mưa vẫn còn dấu vết mà thằng bé đã rơi xuống, điều này không còn gì để ngụy biện nữa, cánh tay bị gãy của nó là do nó tự mình làm gãy, hơn nữa, thằng bé này to con như vậy, cho dù thêm hai người đứa như Khải Khải và Tiểu Bảo cũng không đánh lại nó.”
Mọi người từ lúc nhìn thấy chiếc xe ô tô đồ chơi lấy ra từ tɾong túi áo của Tiểu Tường, thì cũng đã hiểu chuyện gì đã xảy ra, giá đình Dương Xuân Lộ thật sự là thiếu đạo đức.
Cách đó không xa, Lệ Kình Liệt đứng ở nơi đó, nhìn Nguyễn Tử Mạt bình tĩnh không hốt hoảng, nói ra sự thật và đạo lý rõ ràng, nói năng một cách trật tự logic, làm sáng tỏ nỗi oan của ba đứa trẻ, ánh nắng h0àng hôn chiếu lên mặt cô, khiến cô càng thêm chói loá hơn.
Cô dường như thật sự thay đổi.
Sự thật được làm sáng tỏ.
Dương Xuân Lộ cũng mất đi sự kiêu ngạo ban đầu, vẻ mặt ngại ngùng nói “Tiểu Tường nhà tôi bị thương nặng̝, tôi đưa thằng bé đến trạm y tế.”
Dương Xuân Lộ muốn kéo Tiểu Tường rời khỏi đây.
“Trước đó trì hoãn lâu như vậy, có thể thấy cũng không phải vết thương nặng̝ gì, trì hoãn thêm chút nữa, nói xin lỗi xong, nhận sai xong, rồi đi cũng không muộn.”
Nguyễn Tử Mạt nhìn ra được cánh tay của Tiểu Tường chỉ là bị trật khớp, cũng không phải vấn đề lớn gì, cô bước đến chặn đường đi của Dương Xuân Lộ.
“Nguyễn Tử Mạt, cô đừng có mà quá đáng, chuyện hôm nay chỉ là một hiểu lầm nhỏ mà thôi, Tiểu Tường bị thương nặng̝ như vậy, cô lại còn đứng bên cạnh nói mỉa nói mai, cô ngăn cản người ta không cho người ta đi chữa trị, nếu như thằng bé xảy ra chuyện gì, cô có thể gánh nổi trách nhiệm không?”
Thôi Hà Hoa lại đứng ra, vươn tay kéo Nguyễn Tử Mạt lại.


⬅ Trước Tiếp ➡