⬅ Trước Tiếp ➡

Nguyễn Tử Mạt mỉm cười nhìn về phía Khải Khải “Khải Khải, cháu nói rất đúng, nếu có người bắt nạt cháu, cháu cần phải chống trả lại, tránh lần sau người ta lại đến bắt nạt cháụ”
Sự sợ hãi trên mặt của Khải Khải nghe vậy cũng biến mất.
Nguyễn Tử Mạt kéo ống quần của Tiểu Bảo lên, quả nhiên nhìn thấy hai đầu gối bị trầy xước chảy máu, còn sưng lên, làn da của thằng bé rất trắng, cho nên vết thương trông rất ghê người.
Mọi người nhìn thấy vết thương trên đùi gối của Tiểu Bảo, cũng phần nào tin tưởng lời nói của Khải Khải, mặc dù đứa trẻ Khải Khải này có chút nghịch ngợm, nhưng thằng bé chưa bao giờ nói dối.
Nguyễn Tử Mạt nhìn thấy vết thương này, tɾong lòng lập tức nổi giận, đứa trẻ được cô nuôi dưỡng trắng trẻo mập mạp như vậy, lại bị người khác đánh bị thương.
Đầu tiên cô khẽ an ủi Tiểu Bảo, xoa đầu thằng bé nói “Tiểu Bảo giỏi lắm, con làm rất đúng.”
Lúc này nước mắt của Tiểu Bảo mới rơi xuống, thằng bé kìm nén lâu như vậy, lúc này mới dám uất ức khóc lên thành tiếng.
Nguyễn Tử Mạt bế Tiểu Bảo lên, nhìn về phía người phụ nữ đanh đá Dương Xuân Lộ, lớn tiếng nói “Không phải người nào bị thương nặng̝, thì người đó có lý, là do con của cô cướp đồ chơi của con tôi trước. Lại còn mắng tôi và Tiểu Bảo nhà tôi, hơn nữa còn ra tay đánh mấy đứa trẻ nhỏ hơn mình, hành động ngang ngược kiêu ngạo như vậy, là coi bản thân như địa chủ đúng không. Nếu như không phải nó tự mình ngã gãy tay thì tôi còn muốn xông lên bẻ gãy tay nó đấy.”
Những lời này khiến sắc mặt của Dương Xuân Lộ lập tức thay đổi, nhà mẹ đẻ của cô ta năm đó là gia đình địa chủ, cho nên cả nhà mới bị đày đến nông thôn cải tạo, cho nên nghe thấy hai chữ địa chủ, lập tức kích thích dây thần kinh tɾong đầu cô ta.
Dương Xuân Lộ vội vàng nói “Tiểu Tưởng nhà tôi từ nhỏ đã là đứa trẻ ngoan, sao có thể cướp đồ của người khác được, còn ra tay đánh người.người, con của tôi đã bị thương như vậy rồi, bị bắt nạt như vậy rồi, có người lại muốn hất nước bẩn lên người thằng bé, ông trời ơi, trên đời này còn công bằng nữa không, tôi không muốn sống nữa.”
Mọi người đều không đồng ý lời nói của Dương Xuân Lộ, con của Dương Xuân Lộ ngoan ngoãn ở đâu, nó chính là thằng bé gây rắc rối nhất tɾong đại viện.
Thôi Hà Hoa cũng đứng ra, nói đỡ cho Dương Xuân Lộ “Nguyễn Tử Mạt, nếu như cô không nỡ dạy dỗ con của mình thì cứ nói thẳng ra, sao nhất quyết nói ra những lời không có bằng chứng như vậy, đổi trắng thay đen, Tiểu Tường bị thương nặng̝ như vậy rồi, dáng vẻ kia giống như sẽ bắt nạt người khác sao, trái lại, nhìn dáng vẻ không hề sợ hãi kia của con trai cô, tôi thấy giống kẻ gây chuyện hơn đó. Cô muốn đổ lỗi lên người Tiểu Tường, là vì muốn tránh thoát lỗi cho con của mình à, cô vẫn vô liêm sỉ và không biết xấu hổ như trước đây.”
“Cô bị mù à? Tiểu Bảo mới ba tuổi, còn dám nói thằng bé gây sự, nó có thể cầm được cây gậy sao?”
Ánh mắt Nguyễn Tử Mạt khinh thường nhìn về phía Thôi Hà Hoa.
Dương Xuân Lộ và Thôi Hà Hoa luôn chơi thân với nhau, dáng vẻ càn quấy này của Dương Xuân Lộ, chắc chắn muốn làm to chuyện này, là muốn để bên trên biết, chỉ e lần này là do Thôi Hà Hoa bày mưu tính kế, muốn vì em gái mình dạy cho cô một bài học.
Mấy người chị dâu không nhịn được che miệng cười.


⬅ Trước Tiếp ➡