⬅ Trước Tiếp ➡

Thiến Thiến thường xuyên ăn đồ ăn ngon ở nhà của Nguyễn Tử Mạt nên đã thân thiến với cô hơn, cô nhóc chui vào tɾong lòng ngực của cô, tiếng khóc cũng dần dần nhỏ đi.
Lúc này Nguyễn Tử Mạt mới quay đầu nhìn về phía Tiểu Bảo vẫn đang cúi đầu im lặng, cái đầu nho nhỏ, cánh tay nho nhỏ, thân nhìn nhỏ nhắn, im lặng chịu đựng không nói, dáng vẻ uất ức này khiến Nguyễn Tử Mạt cảm thấy rất đau lòng.
Đa phần những đứa trẻ bị bắt nạt, bản năng tự nhiên của chúng là chạy đi khóc lóc kể lể với cha mẹ mình, nhưng Tiểu Bảo lại tự mình im lặng chịu đựng, trước đây thằng bé đã phải chịu bao nhiêu uất ức mới có thể đè nén bản năng tự nhiên của mình như vậy?
Nguyễn Tử Mạt vươn tay nắm lấy cánh tay của Tiểu Bảo.
Tiểu Bảo sợ đến mức lùi lại, người đàn bà xấu xa này lại định đánh thằng bé sao.
Nguyễn Tử Mạt cảm nhận được sự kháng cự và cứng đờ của Tiểu Bảo, giả vờ như không phát hiện, kéo thằng bé đến trước mặt, giọng nói dịu dàng hỏi “Tiểu Bảo, con nói cho mẹ biết, đã xảy ra chuyện gì? Con ở ngoài bị người ta đánh thì phải nói với mẹ, chúng ta không thể để người khác bắt nạt được.”
Dương Xuân Lộ hét lên “Nguyễn Tử Mạt, mày nói rõ xem, ai bắt nạt ai hả.”
Nguyễn Tử Mạt không để ý đến cô ta, ánh mắt dịu dàng nhìn về phía Tiểu Bảo.
Lúc Tiểu Bảo nghe được câu nói phía trước, cả người càng thêm cứng đờ, nhưng sau khi nghe được câu nói phía sau của Nguyễn Tử Mạt, thằng bé mới chậm rãi ngẩng đầu lên, có chút lo lắng nhìn về phía Nguyễn Tử Mạt.
Người phụ nữ này không hề tức giận, mà có chút dịu dàng.
Trước đây, mỗi lần thằng bé bị người đánh, người phụ nữ này đều sẽ dùng vẻ mặt giống như muốn ăn thịt người nhìn về phía nó, mắng nó chỉ biết gây sự, sau đó dùng gậy đánh nó.
Tuy nhiên Tiểu Bảo vẫn mím môi, nhìn Nguyễn Tử Mạt không chịu nói lời nào.
Nguyễn Tử Mạt có chút bất đắc dĩ, bình thường lúc Tiểu Bảo mắng cô là người phụ nữ xấu xa thì rất ồn ào, sao bây giờ đến lúc xảy ra chuyện, lại không nói lời nào rồi.
Khải Khải đứng bên cạnh nhìn thấy Tiểu Bảo không nói lời nào, thằng bé lập tức giơ tay chỉ vào Tiểu Tường đứng đối diện, sốt ruột nói “Là do anh ta cướp xe nhỏ của Tiểu Bảo, còn mắng mẹ của Tiểu Bảo là g͙iày rách, có quan hệ không đứng đắn với chú khác, nói Tiểu Bảo không phải là con của chú Lệ, Tiểu Bảo mới cắn tay của cậu ta. Tiểu Bảo còn bị cậu tay đẩy ngã trầy cả đầu gối, cháu và Thiến Thiến muốn tiến lên kéo Tiểu Bảo dậy, cậu ta lại đánh chúng cháu, cho nên cháu mới xông lên đánh cậu ta, muốn cướp lại xe nhỏ nhưng cháu đánh không lại cậu ta, cậu ta còn vừa chạy vừa giơ xe nhỏ muốn cháu đuổi the0 cướp về, là do bản thân cậu ta không nhìn đường, tự ngã vào tɾong mương, tự ngã gãy tay, không liên quan gì đến bọn cháu cả.”
Hiện giờ Khải Khải có người lớn bên cạnh, cuối cùng mới dám kể lại đầu đuôi câu chuyện.
“Ăn nói lung tung, thằng nhóc chết tiết còn nhỏ như vậy đã học được nói dối, rõ ràng là do ba đứa chúng mà cấu kết bắt nạt Tiểu Tường nhà tao, Tiểu Tường nhà tao bị thương thành như vậy rồi, còn có thể là giả được sao.”
Vẻ mặt Dương Xuân Lộ hung tợn trừng mắt nhìn Khải Khải, gân cổ hét lên, dáng vẻ như thế muốn lao đến đánh cho thằng bé một trận.
Khải Khải sợ hãi lùi lại phía saụ


⬅ Trước Tiếp ➡