⬅ Trước Tiếp ➡

“Ngậm cái miệng thối tha kia của cô lại, nghe nói nhà các cô trước đây làm đào cứt, có phải do cô ăn nhiều cứt quá, cho nên bây giờ mới có thể thở ra toàn cứt không.”
Nguyễn Tử Mạt đẩy đám người ra, bước đến, chắn trước mặt ba đứa trẻ, sắc mặt lạnh lùng nhìn về phía Dương Xuân Lộ đang kiêu ngạo đứng đối diện.
Những chị dâu đứng xung quanh đều biết lúc cha mẹ của Dương Xuân Lộ bị đày xuống nông thôn, được giao nhiệm vụ gánh cứt, nên khi nghe được những lời này của Nguyễn Tử Mạt, đều không nhịn được mà bật cười.
Hiện tại vợ của doanh trưởng Lệ mắng người có văn hóa hơn rất nhiềụ
Dương Xuân Lộ tức giận đến xanh mét mặt mày, cô ta ghét nhất người khác nhắc đến chuyện trước đây phải đi gánh cứt của gia đình mình, hét to với Nguyễn Tử Mạt “Nguyễn Tử Mạt, con của mày đánh người, mày còn dám tỏ ra kiêu ngạo như vậy, cho rằng chồng mình là doanh trưởng Lệ, là muốn làm gì thì làm sao, người khác sợ mày, tao không sợ đâụ”
“Chuyện nào ra chuyện đó, cô nhắc đến lão Lệ nhà tôi làm gì? Chẳng lẽ con của doanh trưởng thì xứng đáng bị người khác vu oan sao?
Nguyễn Tử Mạt không chút nể nang trợn trắng mắt.
Mặc dù Tiểu Bảo có chút bướng bỉnh, nhưng không phải đứa trẻ không nói lý, khóc lóc la lối lung tung, hơn nữa nói một đứa trẻ ba tuổi bắt nạt một đứa trẻ bảy tuổi, ai tin được chứ, đứa bé nhỏ như vậy còn không chịu được một chân của người ta đấy.
“Ai vu khống cho nó, trên tay Tiểu Tường nhà tao vẫn còn dấu răng của nó này, vừa rồi bọn chúng cũng thừa nhận mình đã đánh người, mọi người ở đây đều nghe thấy.”
Dương Xuân Lộ kéo cánh tay không bị thương kia của con trai mình ra, trên cánh tay có một vết răng dính máụ
Nguyễn Tử Mạt nhìn thấy vết răng kia, lại rất bình tĩnh, cũng không giống những phụ huynh khác khi thấy cảnh này sẽ quay lại trách mắng con của mình, cô bình tĩnh nói “Con trai cô bị thương, chẳng lẽ con trai tôi không bị thương sao? Chân tướng sự việc như thế nào, cũng không phải cô và con trai cô nói mới là thật.”
Dương Xuân Lộ mắng Nguyễn Tử Mạt, “Cái này vẫn chưa đủ chứng minh sao, mày còn muốn ngụy biện.”
“Có ngụy biện hay không, đợi lát nữa sẽ rõ ràng, nếu như Tiểu Bảo nhà tôi thật sự ra tay trước, đánh con trai của cô, tôi sẽ đánh gãy tay thằng bé, đến tận cửa nói xin lỗi gia đình cô, bồi thường tất cả tiền thuốc men cho con trai của cô.”
Nguyễn Tử Mạt đứng nghiêm, giọng nói rõ ràng ma͙nh mẽ, khí thế lập tức dọa sợ Dương Xuân Lộ đang càn quấy trước mặt.
Những lời cô nói cực kỳ công bằng công chính, khiến người không tìm được nửa phần sai, không ai dám tiến lên phản bác lại lời cô nói.
Nguyễn Tử mạt quay người lại, cô nhìn ba đứa trẻ trước mặt, đó là hai đứa trẻ nhà Nam Yến, cùng Tiểu Bảo nhà cô, chuyện này ồn ào như vậy, lại không thấy Nam Yến xuấthiện, có lẽ cô ấy đã về nhà mẹ đẻ, phải chiều tối mới về được.
Khải Khải và Thiến Thiến còn đang khóc, tɾong khi đó Tiểu Bảo lại cúi đầu, im lặng không nói lời nào.
Trong ba đứa trẻ, Thiến Thiến là đứa khóc to nhất, nhưng tiếng khóc của cô bé lại nhẹ nhàng và mềm mại, khiến người ta không cảm thấy ċһán ghét, ngược lại lại làm người thấy mà đau lòng.
“Ngoan, không khóc.”
Nguyễn Tử Mạt nhìn thấy cô bé khóc sưng cả mắt, kéo cô bé đến bên cạnh, lau nước mắt cho cô bé, dịu dàng dỗ dành.


⬅ Trước Tiếp ➡