⬅ Trước Tiếp ➡

Lời Cố Vân Đình nói rất đáng tin, bởi vì anh ấy có một người chú là thủ trưởng.
Lệ Kình Liệt trừng mắt nhìn Cố Vân Đình, nói “Tại sao lúc tôi nộp báo cáo xin ly hôn, cậu không nói cho tôi biết?”
Trên mặt Cố Vân Đình tràn đầy sự xấu hổ, gãi đầu nói “Lúc đó tôi chỉ nghĩ Nguyễn Tử Mạt thật sự quá đáng ghét, cực kỳ ċһán ghét cô ta, cảm thấy vui mừng khi nghĩ đến chuyện anh có thể thoát khỏi cô ta, cho nên không nghĩ nhiều như vậy, anh cũng biết chí của tôi không đặt ở bộ đội, h0àn toàn không nghĩ đến chuyện thăng chức như vậy, cũng vì anh nhắc đến những lời nói đó của chính ủy nên tôi mới nhớ đến.”
“Hơn nữa, chính ủy nổi tiếng công chính nghiêm minh, lời nói của chị dâu không thể nào ảnh hưởng đến anh ấy, khiến anh ấy lấy việc công làm việc tư, giữ lại báo cáo xin ly hôn của anh được. Anh ấy nhắc đến Nguyễn Tử Mạt, có lẽ là hy vọng anh có một gia đình hòa thuận.”
Ban đầu Lệ Kình Liệt nhìn thấy báo cáo ly hôn bị gửi về, tɾong lúc nhất thời cảm thấy tức giận đến mức mất lý trí, hiện giờ nghe được những lời này của Cố Vân Đình, bình tĩnh suy nghĩ, anh……Hình như đã hiểu lầm Nguyễn Tử Mạt.
Ở lại bộ đội một tuần, hôm nay Lệ Kình Liệt cuối cùng cũng quay về nhà.
nannan
Nguyễn Tử Mạt đã trồng những cây hoa bách hợp mà Tôn Hương Vận tặng cho cô ở sân trước, hiện giờ đã mọc lên rất tươi tốt.
Cô lại trồng hoa tường vi ở một góc tường, đây là do đào về trồng lúc đi hái trầu cổ ở trên núi.
Nguyễn Tử Mạt rửa tay xong, lấy ra quả trầu cổ, bắt đầu làm sương sáo.
Vừa mới làm xong sương sáo, đang chuẩn bị pha nước đường, bên ngoài đã vang lên tiếng gọi của một vị chị dâu “Tiểu Mạt, không hay rồi, xảy ra chuyện lớn rồi, em nhanh ra đây.”
Nguyễn Tử Mạt lập tức bỏ công việc đang làm dở tɾong tay xuống, mở cổng ra, hỏi “Chị dâu, đã xảy ra chuyện gì?”
“Tiểu Bảo nhà em đánh gãy tay của bảo bối nhà Dương Xuân Lộ, em nhanh chạy đến xem đi.”
Vẻ mặt Nguyễn Tử Mạt tràn đầy sự kinh ngạc, Tiểu Bảo chỉ mới hơn ba tuổi, nắm đấm có thể đánh gãy được tay nhà người khác sao? Chẳng lẽ nắm tay nhỏ đó lại lợi hại như vậy? Chẳng lẽ người mà thằng bé đánh chính là một đứa trẻ chưa biết đi sao?
Lúc cô còn đang sững sờ, đã bị vị chị dâu kia kéo đi.
Lệ Kình Liệt đang đi về nhà, đúng lúc nhìn thấy cảnh tượng Nguyễn Tử Mạt bị vị chị dâu kia kéo đi, anh hơi do dự một chút, cũng nhanh chóng đuổi the0 saụ
Nguyễn Tử Mạt từ xa đã nhìn thấy một nhóm phụ nữ đang túm tụm lại một chỗ.
Trong đó có một người phụ nữ trung niên đang tức giận chỉ vào bao đứa trẻ trước mặt, mắng to “Thật đúng là ba đứa con hoang có mẹ sinh nhưng không được cha dạy dỗ, dám đánh gãy tay của Tiểu Tường nhà tao, tao muốn đánh gãy chân của chúng mày.”
Mấy người chị dâu bên cạnh đang túm lấy cô ta, nếu không với vẻ mặt hung dữ kia, cô ta thật sự sẽ xông lên đánh người.
Cả ba đứa trẻ đều đang khóc, đứa trẻ khóc to nhất chính là đứa trẻ bị gãy tay, tiếng khóc giống như kim đâm vào tai vậy.
“Xuân Lộ, trước tiên dẫn the0 đứa trẻ đến trung tâm y tế kiểm tra đã, những chuyện khác đợi quay lại rồi nói.”
Có một người chị dâu lên tiếng khuyên bảo Dương Xuân Lộ.
Dương Xuân Lộ lại không chịu rời đi, ngón tay chỉ vào Tiểu Bảo đang cúi đầu, hung ác nói “Đều là do đứa tạp chủng này gây họa, mẹ nó thì lẳng lơ, cho nên mới sinh ra đứa con hoang như vậy……”


⬅ Trước Tiếp ➡