Giang Hải Lâu khẽ nâng cái cằm tuấn tú sắc bén, đôi con ngươi lạnh lùng đen kịt tựa màn đêm như thể trào lên vô số lưỡi dao lạnh thấu xương, ánh mắt không chút tình cảm khiến người bị quét đến có ảo giác như bản thân là đống thịt chết trong mắt anh
Thật là đáng sợ.
Bàn tay thon dài trắng nõn, khớp xương rõ ràng khẽ đặt ở nút bấm trên tay vịn, lòng bàn tay vô thức khẽ nhấn.
Lúc này, vợ Giang Hải Tuyền là Thời Mỹ Phân nhảy ra chỉ về phía Giang Hải Lâu, mí mắt giật mạnh.
"Chú Tần, lần này chú nhất định phải lấy lại công bằng thay chúng con. Lần này Hải Lâu thật sự quá đáng Tất cả mọi người đều là con cháu nhà họ Giang. Nhà họ Giang cũng không chỉ có mình anh ta là dòng chính. Nếu ông cụ biết sau khi ông đi, Hải Lâu làm việc quá quắt như thế thì chắc chắn sẽ chết không nhắm mắt."
Thời Mỹ Phân giả mù sa mưa giơ tay lên che mắt, dáng vẻ chịu hết ấm ức, thật sự khó coi.
Đàn bà đúng là đàn bà.
Giang Hải Tuyền lạnh lùng liếc vợ một cái rồi chuyển mắt về phía Giang Hải Lâu từ đầu tới cuối vẫn không nói gì "Hải Lâu, cậu là huyết mạch duy nhất chú Hai để lại, cũng là người nhỏ tuổi nhất. Chúng ta là anh em nên cũng đã san sẻ một phần cho cậụ Nhưng cậu lại chẳng đáp lễ nổi chúng tôi ba phần. Chuyện này chúng tôi chỉ cần một lời giải thích và nói rõ ràng."
Tần Vĩnh Đông gật đầu, ném một câu nhẹ nhàng "Hải Tuyền nói không sai. Hôm nay chúng ta tập trung ở đây đơn giản chỉ là để bảo cháu nói rõ cho mọi người. Đều là người trong nhà, nào có thù qua đêm."
Một câu nói nhẹ nhàng bỏ qua mọi chuyện, sao có thể được
Thời Mỹ Phân không cam lòng, nói xen vào "Hải Lâu, bình thường có khi nào chị dâu cả làm thế với cậu? Cậu vừa mới ngồi xe lăn là cả nhà chúng tôi đã dốc sức quan tâm đến cậụ Bây giờ người nhà mẹ tôi vì "sơ suất" của cậu mà còn nằm trong bệnh viện chưa tỉnh. Còn cả mấy người họ hàng cũng vì cậu mà có nhà riêng lại không thể về, việc làm ăn bị cắt đứt, tổn thất vô cùng nghiêm trọng. Chúng tôi chỉ muốn một lời nói rõ ràng cũng đâu có gì quá đáng?" Đây là đang nói Giang Hải Lâu vong ơn bội nghĩa.
Câu nói này của Thời Mỹ Phân kéo được sự thông cảm của mọi người, khiến sát khí trong ánh mắt mọi người nhìn Giang Hải Lâu càng đậm thêm.
Họ hoàn toàn không muốn nói rõ ràng gì. Nếu có thể thì họ thật sự mong bắn cái gã ngồi xe lăn này thành cái sàng
Hôm nay người đứng ở đây không ai dẫn con cái tới. Chỉ cần sợi dây kéo căng này bị đứt thì hiện trường sẽ biến thành cảnh tượng ma quỷ ngay.
Bầu không khí căng thẳng lên.
Ngón tay khớp xương rõ ràng bỗng nhấc lên, vẽ ra một độ cong đáng sợ khiến tất cả mọi người đang nói ở hiện trường nín lặng.
Có người căng thẳng sờ vào eo vì hành động này, ở đó có giấu súng.
Chỉ là một người ngồi trên xe lăn thấp bé hơn họ vài phần, nhưng sự uy hiếp nhuốm đầy máu tanh trên người vẫn ép tới khiến không ai trong họ thở được.
Rõ ràng người ở đây có nhiều bề trên dày dạn kinh nghiệm hơn anh nhưng vẫn không áp chế nổi con sư tử có thể bùng nổ bất cứ lúc nào này.
Giang Hải Lâu hơi nghiêng khuôn mặt đầy sức mạnh, lạnh cứng lên, đặt ánh mắt lạnh ngắt sắc bén như lưỡi dao bắn lên người Thời Mỹ Phân.
Cơ thể Thời Mỹ Phân khẽ run rẩy, mặt trắng bệch đứng nấp sau lưng chồng mình là Giang Hải Tuyền, né tránh ánh mắt lạnh như băng của anh quét tới.
Chờ Thời Mỹ Phân nhìn qua lần nữa thì người đàn ông kia vẫn đặt ngón tay lên cái nít, không nói một lời nào, cụp mắt xuống.
Đúng là người đàn ông lạnh lùng.