⬅ Trước Tiếp ➡
"Cô rất trẻ, đã hai mươi chưa?"
"Mười tám."
Diệp Yến Lan không ngờ Thang Tư Lan còn trẻ vậy, sửng sốt hồi lâu mới lên tiếng "Giang tiên sinh chỉ ham sự trẻ trung mới lạ, ngoảnh lại vẫn cảm thấy mình thích kiểu trưởng thành biết điềụ Tôi cũng nghe nói cô đã từ chối Giang tiên sinh rất quyết tuyệt." Ánh mắt ý tứ hàm xúc của cô ta lại quét tới lần nữa "Cô là người phụ nữ đầu tiên dám từ chối Giang tiên sinh "
Thang Tư Lan cười nói "Hôm nay tôi đi ngang đây, nhớ trước kia Giang tiên sinh đã tặng tôi không ít đồ đắt tiền nên đặc biệt qua nói một tiếng cảm ơn với anh ấy. Tiền bối Diệp đừng hiểu lầm."
Nụ cười của Diệp Yến Lan càng đẹp hơn "Tôi sẽ chuyển lòng biết ơn của cô tới Giang tiên sinh. Hôm nay anh Giang không ở đây. Anh ấy ra ngoài bàn chuyện làm ăn, có thể trong khoảng thời gian ngắn sẽ không về."
"Vậy tôi chờ anh ấy về sẽ nói tiếng cảm ơn với anh ấy. Bắt người tay ngắn, không cảm ơn một tiếng tôi sẽ thấy áy náy. Tiền bối Diệp sẽ không để ý chuyện tôi gặp mặt Giang tiên sinh một lần chứ?" Thang Tư Lan không chịu thua chút nào, cười hỏi ngược lại.
Diệp Yến Lan phóng khoáng nói "Đây là tự do của Thang tiểu thư."
Thang Tư Lan xoay người rời đi, vẻ mặt khó coi
Cảnh tượng cô nghĩ tới đã không xảy ra nhưng khi gặp lại chấn động đến mức này.
Quả thật, người như Diệp Yến Lan sẽ phóng khoáng, ngoan ngoãn nghe lời hơn. Là tự cô cương quyết từ chối Giang Hải Lâụ Cô cũng không là gì của Giang Hải Lâu, cuối cùng cũng không thể xen vào việc riêng của đối phương.
Tuy nói thế nhưng trong lòng vẫn cảm thấy không quá dễ chịụ
Cô cầm di động ngồi xổm ven đường, nhiều lần thử gọi vào số anh cho cô trước kia, kết quả lại nhận được câu trả lời là số không tồn tại.
Sắc mặt Thang Tư Lan càng khó coi hơn.
Kiếp trước mình không gọi số này bao giờ nên không biết là số không tồn tại. Quả thực không thể tin lời của đàn ông
Đặc biệt là loại người què này
Thang Tư Lan giận dữ mắng hai câu, lại cảm thấy không nên.
Là mình coi thường, mắng người ta chạy rồi lại muốn dính vào
Nhưng đúng là cô không có suy nghĩ muốn được anh bao nuôi, mà thật sự chỉ muốn nói một tiếng cảm ơn và xin lỗi với anh. Rất có thể là nhờ duyên với anh nên mình mới có thể quay lại kiếp trước.
Cô thở dài một hơi, ổn định tâm trạng rồi xoay người gọi cho người đại diện của mình, hỏi xem tiếp theo có kịch bản hợp nào với mình không.
Hải Thành.
Dinh thự của nhà họ Giang.
Trang viên này nằm ở ngoại thành, giống y như mê cung. Mấy đời trước của nhà họ Giang đều thiên về phong cách Bắc Âu, đến thế hệ này thì không chỉ chiếm diện tích lớn mà ngay cả căn biệt thự theo phong cách cổ cũng dần dần nhiều lên.
Trong căn phòng dùng làm phòng làm việc ở lâu đài theo phong cách châu Âu, một hàng xe sang đậu ngay ngắn ở cửa chính lại thêm mấy phần nghiêm túc và trang trọng.
Ở phòng khách lầu một xa hoa bày đầy chỗ ngồi phân theo cấp bậc rõ ràng. Bầu không khí trong đại sảnh âm u tới mức nhỏ nước như màn đêm bị đè nén ngoài kia.
Một vị "tộc trưởng" đang ngồi ở ghế chủ trì việc bàn bạc.
Ông ta sáu mươi tuổi, mặc áo Tôn Trung Sơn màu xám, tóc chải bóng loáng, lộ ra khí thế "tộc trưởng" của mình.
Hôm nay tất cả lớn nhỏ huyết thống trực hệ của nhà họ Giang đều ngồi ở đại đường. Mắt vị "tộc trưởng" chuyển về phía bên trái mình.
Bóng dáng thon dài màu đen ngồi im bất động trên xe lăn, đến cả hơi thở cũng ổn định như thể người làm ra chuyện máu tanh đáng sợ lúc trước không phải là anh.
Sao người này có thể bình tĩnh như thế
"Tộc trưởng" chỉ trích nói "Hải Lâu, lần này cháu quá đáng rồi."
⬅ Trước Tiếp ➡