⬅ Trước Tiếp ➡
"Hải Lâu, cháu không có điều gì muốn nói?" Tần Vĩnh Đông ho khan, nhắc nhở anh đừng chọc giận người ở đây, đừng để đến lúc đó ngay cả ông ta ra mặt cũng không áp chế nổi cảnh tượng này.
Nghe nói lúc Tần Vĩnh Đông còn trẻ đã bái ông cụ cả nhà họ Giang làm anh em kết nghĩa cho nên chiếm được một vị trí ở nhà họ Giang, động một chút là dùng thân phận "tộc trưởng" ra dọa người khác, bảo vệ lẽ phải.
Ông ta ngồi ở vị trí trên trong cảnh tượng hôm nay, rất có khí thế chỉ đông chỉ tây.
"Chú Tần, xem ra lão Tứ không muốn giải quyết chuyện này với chúng ta một cách dễ dàng."
Khuôn mặt Tần Hải Tùng âm u, cười khẩy với Giang Hải Lâu "Vậy thì chúng ta dùng cách của mình để giải quyết là được rồi."
Đám phụ nữ ở hiện trường mặt trắng không còn chút máu nhưng họ là người nhà họ Giang, biết những người này là ma quỷ nên không dám thở dốc.
Một khi giằng co thì các cô chỉ có thể chạy trước.
Mắt thấy cảnh tượng máu tanh sắp xảy ra, Tần Vĩnh Đông cau mày nhìn Giang Hải Lâu không hề có động tĩnh gì.
Giang Hải Lâu nâng đôi mắt lạnh lùng sắc bén lên, liếc qua người họ, tổn thương người như lửa lại rét lạnh như băng.
Quả thực khiến người ta không biết làm thế nào
"Chú Tần, tôi không có lời gì để nói. Anh Hai muốn dùng cách của mình để giải quyết tôi cũng không còn gì để nói. Có điềụ.." con ngươi hờ hững đảo qua già già trẻ trẻ trong phòng, ánh mắt không có chút độ ấm, đặc biệt là khi nhìn phụ nữ và trẻ em như nhìn vật chết "Anh cả và anh hai đều có nhà có cửa, khó tránh khỏi sẽ bị hạn chế. E rằng tới lúc đó người bị thương sẽ là đám các chị dâụ.." Còn anh thì không vướng bận, một thân một mình, không có gì để mất.
Sắc mặt Giang Hải Tuyền, Giang Hải Tùng và mọi người thay đổi nhanh chóng
"Giang Hải Lâụ.."
Thời Mỹ Phân vừa gầm lên đã bị Giang Hải Tuyền kéo lại, dùng ánh mắt cảnh cáo cô ta yên phận.
"Lão Tứ, ý cậu là gì?"
"Chẳng qua tôi chỉ chơi một trò chơi với anh cả và anh hai thôi, các anh cần gì phải tính toán rõ ràng. Tôi cũng rất thích đi hầụ" Thái độ không đếm xỉa gì của Giang Hải Lâu làm Giang Hải Tuyền, Giang Hải Tùng nhớ tới một chuyện. Trái tim hai anh em thắt lại, mặt u ám mang theo sát khí.
Giang Hải Lâu cong đôi môi mỏng, cuối cùng ngón tay thon dài nhấn xuống cái nút được anh nghịch từ nãy đến giờ.
Chiếc xe lăn đa năng nhẹ nhàng linh hoạt chuyển động, từ từ lăn ra ngoài.
Bỗng nhiên.
Tất cả mọi người chuyển mắt từ phía bóng lưng người đàn ông kia về phía hai anh em Giang Hải Tuyền. Họ không động đậy, không ai dám động đậy.
Ác ma
Anh chính là ác ma
Giang Hải Tuyền và Giang Hải Tùng nhìn chằm chằm vào Giang Hải Lâu đang ra ngoài, cố gắng đè nén cơn giận dữ sắp bùng nổ trong cơ thể
Tần Vĩnh Đông cau chặt mày, như có điều suy nghĩ đặt mắt lên người hai anh em.
Ông ta chỉ ra mặt trong chuyện này chứ không muốn cứng đối cứng với người đã hóa ma kia thật. Dù sao trận lửa lớn này cũng không đốt tới người Tần Vĩnh Đông ông ta.
Cho nên việc không liên quan đến mình thì đương nhiên càng là chuyện dĩ nhiên
"Hải Tuyền?" Thời Mỹ Phân trắng bệch mặt nhìn chồng, đôi chân run rẩy, muốn nói lại thôi.
"Chuyện này... chấm dứt ở đây."
"Cái gì?" Người nhà họ Giang bị ảnh hưởng đến đều khó tin nhìn Giang Hải Tuyền.
"Tất cả mọi người nghe rõ lời tôi nói chưa?"
Giang Hải Tuyền hét lớn một tiếng, không ai ở hiện trường dám phản bác nữa.
Rồi sẽ có cơ hội.
Không tin không đẩy ngã được một người què
Giang Hải Tuyền nghiến răng nghiến lợi, nuốt bụng máu điên này "Chú Tần, chuyện hôm nay phải phiền chú đi một chuyến rồi."
Giang Hải Tuyền dẫn người nhà nhanh chóng rời khỏi đó.
⬅ Trước Tiếp ➡