⬅ Trước Tiếp ➡
Úc Vãn Vãn vừa mới nói được một nửa, Lam Dĩnh đã cướp điện thoại di động của cô ấy: "Báo cảnh sát? Ai cho cô lá gan đấy?"
"Không cần ai cho tôi lá gan, chính tôi cũng dám. Trả điện thoại lại cho tôi!" Úc Vãn Vãn cũng không chịu nhịn, trực tiếp xé rách mặt nạ với cô ta.
"Có tin là cả cô cũng sẽ bị đánh không?" Dù sao toàn bộ trung tâm thương mại này đều là của vị hôn phu Phó Tân Như, cô ta sợ cái gì?
"Cô nghĩ cô là ai chứ!" Úc Vãn Vãn cũng không thèm lấy lại điện thoại của mình, vội chạy đến phòng thử quần áo, đúng lúc gặp Lệ Thiển Lạc đi từ trong ra.
Lệ Thiển Lạc đi tới chỗ dành cho khách quý nghỉ ngơi, rót cho mình ly nước, bình tĩnh uống một hớp. Phó Tân Như có chút buồn bực, Lệ Thiển Lạc đang làm cái quỷ gì vậy? Lúc này, Lệ Thiển Lạc đi tới chỗ cô ta, uống một hớp nước, phun thẳng lên mặt cô ta.
"Hừ, bảo tôi nghe lời cô, nằm mơ!" Sau cùng còn đổ nốt nửa ly nước còn lại lên đỉnh đầu Phó Tân Như, Phó Tân Như không thể tin nổi nhìn Lệ Thiển Lạc đang đổ nước, chật vật hét lên.
"Á, Lệ Thiển Lạc, đồ đê tiện này!"
Lệ Thiển Lạc trực tiếp ném ly nước vào mặt Phó Tân Như, sau đó lại lấy tiếp một cái ly khác, tiếp tục hành động đổ nước lên đầu Lam Dĩnh.
"Đại gia, bà cô tôi nhịn cô hai ngày rồi, dám chơi tôi như vậy, hôm nay tôi tính sổ với cô! Mấy người các cô dám nhúng tay vào chuyện của tôi?" Lệ Thiển Lạc tìm được cái gạt tàn ở bên cạnh, ném thẳng xuống đất. Cái gạt tàn bằng thủy tinh vỡ thành mấy mảnh, cô nhặt một mảnh, giơ lên: "Các cô dám động đậy, hôm nay bà cô tôi liều mạng với mấy người!"
Úc Vãn Vãn thấy động tác của Lệ Thiển Lạc, cũng đi tới: "Thiển Lạc, tớ với cậu dạy dỗ mấy người đó." Mặc dù cô chỉ học Teakwando có một tháng, nhưng Thiển Lạc lại chưa từng học ngay nào. Bây giờ là lúc Thiển Lạc đang cần cô, cô phải đứng ra.
Mấy cô gái kia thấy Lệ Thiển Lạc như thế, tất cả đều bị khí thế của cô dọa sợ, không dám động đậy.
Phó Tân Như tức giận vì mình lại tìm phải một đám oắt con vô dụng, không bằng tìm mấy người đàn ông đến.
………...
2: Bà cô tôi nhịn cô hai ngày rồi
Chuyện càng ngày càng lớn, nhân viên vây xem cũng bị dọa sợ, phải chạy đi tìm bảo vệ trung tâm đến.
"Vãn Vãn, cậu dạy dỗ người phụ nữ lớn tuổi Lam Dĩnh đi. Hôm nay kiểu gì tớ cũng phải cho rạch mặt tiểu tam Phó Tân Như này." Úc Vãn Vãn đá mạnh, bắt đầu cho Lam Dĩnh một trận tơi bời. Lệ Thiển Lạc tán thưởng nhìn Úc Vãn Vãn.
Cô từ từ đến gần Phó Tân Như, cười nhạt: "Được, hôm nay tính sổ đi, để cho tôi xem dáng vẻ phóng đãng trên giường mà Thích Trạch Minh thích nhất ở cô, xem sau này cô dùng gương mặt này cấu kết với Thích Trạch Minh như nào."
Sao lời này lại quen thuộc như vậy chứ? Đúng rồi, đây là lời mà tiểu tam hay nói với vai chính trên tivi mà!
Mảnh kính vỡ lạnh buốt đặt ở trên mặt mình, Phó Tân Như không dám hành động thiếu suy nghĩ: "Lệ Thiển Lạc, cô điên rồi sao!"
Lệ Thiển Lạc không để ý tới cô ta, nhẹ nhàng động tay một cái, Phó Tân Như chỉ cảm thấy trên mặt đau xót, một vết máu xuất hiện. "Á, Lệ Thiển Lạc, cô điên thật rồi!"
Phó Tân Như nhân cơ hội lùi về phía sau một bước, tránh thoát khỏi động tác của Lệ Thiển Lạc, vội vàng núp ở phía sau mấy cô gái kia.
"Bắt người phụ nữ này cho tôi, tôi cho các cô một trăm nghìn tệ!" Phó Tân Như đau đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng không dám sờ lên vết thương trên mặt.
Mấy cô gái kia đưa mắt nhìn nhau, nhưng không ai dám tiến lên trước. "Các cô nghĩ đi, mảnh thủy tinh trong tay tôi không có mắt. Là một trăm nghìn tệ quan trọng, hay là gương mặt xinh đẹp của các cô quan trọng hơn!" Lệ Thiển Lạc cười vô cùng kỳ quái. Cho tới bây giờ, Phó Tân Như chưa từng nhìn thấy cô như vậy bao giờ, nên sợ hãi không dám ho he gì.
Phía bên kia, Úc Vãn Vãn đã đánh cho mặt mũi Lam Dĩnh sưng hết cả lên, chắc trong vòng nửa tháng không có mặt mũi nào để gặp người.
Lệ Thiển Lạc đi tới trước mặt Phó Tân Như, quăng một bạt tai vào đúng bên má đang bị thương kia, đau đớn trên mặt truyền đến khiến cho cô ta suýt chút nữa là khóc lóc gọi mẹ. Trên đầu trên người đều là nước, mặt còn bị thương, Phó Tân Như chưa bao giờ chật vật đến như vậy.
"Phó Tân Như, hôm nay tôi đánh cô, nhà họ Lệ chúng tôi nhà tan cửa nát cũng có phần của cô, có giỏi thì cô cứ đi kiện tôi đi!" Úc Vãn Vãn lập tức chạy tới, hai người hợp lực đánh cho người phụ nữ trên đất một trận để báo thù.
Đúng lúc này, bảo vệ trung tâm chạy đến, thấy Lệ Thiển Lạc và Úc Vãn Vãn đang đánh người, lập tức chạy tới ngăn lại.
"Dừng tay! Hai cô đang làm cái gì đấy! Là nói các cô đúng không!" Nhìn thấy bảo vệ xông vào, Úc Vãn Vãn kéo Lệ Thiển Lạc chạy ra ngoài qua một cái cửa khác.
Phó Tân Như thấy có người tới giúp, vội vàng kêu lên: "Mau bắt mấy người đấy lại, nếu không các anh đừng làm nữa!" Lệ Thiển Lạc còn chưa chạy ra khỏi cửa, nghe thấy những lời này của cô ta, dựng ngón tay giữa lên. Shit, cho rằng mình là bà chủ sao!
Cứ như vậy, hai cô gái mặc đồng phục trung tâm chạy ở phía trước, mấy người bảo vệ đuổi theo sau, tình huống thật hùng tráng.
Ở trường học, Úc Vãn Vãn được hạng nhất chạy đường dài, kéo Lệ Thiển Lạc chạy về phía trước, vừa chạy vừa lớn tiếng kêu: "Nhanh, nhường đường chút, trước mặt nhường đường chút!"
"Vãn Vãn, hay đấy!" Lệ Thiển Lạc thở hổn hển giơ ngón tay cái lên với Úc Vãn Vãn, hai người nhìn nhau cười một tiếng, chẳng qua là rất không đúng dịp...
Vừa rồi Lam Dĩnh cũng báo cảnh sát. Mấy cảnh sát vừa ra khỏi tháng máy đã nhìn thấy hai cô gái đang chạy nhanh, lập tức chế ngự hai cô lại.
……..
1: Theo đuổi minh tinh
Rất nhiều người tò mò vây xem, họ hoài nghi có phải là đang quay phim hay không. Có người còn lấy cả điện thoại ra để chụp ảnh và đăng lên weibo.
Sau đó đoàn người bị đưa tới đồn cảnh sát, Lệ Thiển Lạc với Úc Vãn Vãn bị tố cáo là cố ý hành hung người nên tạm thời bị giữ lại.
Doãn Khởi tranh thủ thời gian ăn cơm tối vào weibo xem có tin tức gì mới hay không. Thực sự là có, ngoài tin hot về Thích Trạch Minh ra thì còn có bốn chữ trung tâm thương mại Hoa Quan. Bấm vào xem, trong đó nói có hai nhân viên trung tâm làm việc ở cửa hàng quần áo hành hung người khác, bị bảo vệ đuổi theo, cuối cùng bị cảnh sát bắt được...
Trong lúc vô tình nhìn xuống hình chụp kèm theo, Doãn Khởi giật mình, sao dáng dấp người này lại giống phu nhân tổng giám đốc như vậy chứ? Phu nhân tổng giám đốc? Trung tâm thương mại Hoa Quan? Ăn nhanh bát cơm, Doãn Khởi chạy vội về công ty, đi thẳng tới phòng tổng giám đốc.
Trên đường đi gặp phải nhân viên trong công ty, tất cả đều kinh ngạc nhìn Doãn Khởi bình thường luôn luôn tỏ ra bình tĩnh, giờ phút này lại vô cùng vội vàng chạy đi.
Doãn Khởi hắng giọng, gõ cửa phòng tổng giám đốc, sau đó được cho phép đi vào.
Đưa điện thoại di động đang mở tin tức mình vừa xem được cho boss nhà mình, Tư Cận Hằng càng xem, chân mày càng nhíu chặt lại. Một phút sau, mặt anh đen lại, đi ra khỏi phòng làm việc. Mặt mũi lạnh tanh khiến cho mấy thư kí ở bên ngoài rùng mình, Doãn Khởi đi theo sau anh, lái xe đưa anh tới đồn cảnh sát.
Trời dần dần tối, bên trong đồn cảnh sát, sau khi viết lời khai xong, Lệ Thiển Lạc với Úc Vãn Vãn bị tách ra để nhốt lại. Chẳng qua Phó Tân Như với Lam Dĩnh được coi là người bị hại, chỉ viết lời khai xong là được thả ra.
⬅ Trước Tiếp ➡