⬅ Trước Tiếp ➡
Cảnh sát gõ cửa phòng, một lúc vẫn chưa thấy có người mở cửa. Hai cảnh sát đưa mắt nhìn nhau, Phó Tân Như cũng rất hoang mang, không biết tình hình bên trong như thế nào.
Một người cảnh sát đi gọi giám đốc tới, dùng lý do cưỡng chế phá án để giám đốc cho phá cửa phòng. Từ bên trong căn phòng truyền ra âm thanh khiến cho lòng mọi người giật nảy một cái.
…………..
2: Ba người đàn ông
Tiếng đàn bà khẽ rên, âm thanh đàn ông vui sướng, phóng viên lập tức đẩy cảnh sát với Phó Tân Như ra để xông vào
Trong phòng lộn xộn, người đàn ông chính là Thích Trạch Minh đang đè một người phụ nữ ở dưới. Người nằm bên dưới có mái tóc dài màu vàng, làn da trắng cho thấy rõ ràng là một người phụ nữ. Tất cả phóng viên nhìn thấy hình ảnh mình vừa chụp được đều sửng sốt phát ngốc, sao lại nói là bắt cóc chứ?
Nhưng phải trơ mắt lên nhìn những đoạn phát trực tiếp từ hiện trường,Thích Trạch Minh thấy người xông vào thì cũng tỉnh táo lại một chút, vội vàng dùng chăn bao kín người mình.
"Không phải cô nói là vị hôn phu của cô bị bắt cóc sao? Đây rõ ràng là một cuộc mua bán dâm!" Cảnh sát nghiêng người về phía Phó Tân Như đang đứng đờ ra như khúc gỗ, sau đó đi tới mép giường, lấy ra thẻ công tác với Thích Trạch Minh.
"Cảnh sát đây, mời hai người đi theo chúng tôi một chuyến."
...
Lệ Thiển Lạc chậm rãi cảm giác trời đã sáng, tùy ý vào weibo. Hôm nay đề tài cực hot trên weibo đều là ba chữ Thích Trạch Minh.
Cô có chút buồn bực bấm vào xem một cái. Đầu đề là Thích Trạch Minh Phó tổng tài tập đoàn Lệ thị trước kia, nay là tập đoàn Vân Trạch đêm khuya đến quán bar gọi "gà ngoại quốc" bị bắt.
Vị hôn thê của Thích Trạch Minh báo cảnh sát là anh ta bị bắt cóc, thực ra là đang thực hiện cuộc mua bán. Trước mắt tạm thời bị giữ ở đồn cảnh sát.
Phó tổng giám đốc Thích Trạch Minh của tập đoàn Vân Trạch đêm khuya đi chơi gái bị bắt, theo lời người biết chuyện tiết lộ, trước đó còn có ba người đàn ông Châu Phi đi ra từ phòng anh ta.
Vị hôn thê Phó Tân Như của người đàn ông độc thân hoàng kim Thích Trạch Minh báo cảnh sát là bị bắt cóc, thực ra là đến để bắt gian.
...
Shit! Thuốc là cô bỏ, đàn ông là cô cho tìm đến, cảnh sát là Phó Tân Như báo, vậy phóng viên ở đâu ra? Cả "gà ngoại quốc" ở đâu ra?
Chẳng lẽ là Tư Cận Hằng? Chỉ có anh... Boss ra tay một cái quả nhiên không tầm thường, Thích Trạch Minh lập tức mang tiếng xấu, người cũng bị đưa đến đồn cảnh sát, giá cổ phiếu của tập đoàn Vân Trạch cũng từ từ đi xuống.
Cô tiếp tục cưỡi con lừa nhỏ của mình đi làm, chỉ là cô cũng đã chuẩn bị tốt việc mình sẽ bị ngược.
Đúng như dự đoán, Lam Dĩnh vừa mới đến cửa cửa hàng đã để cho cô quét dọn vệ sinh một lượt, ngay cả kho hàng cũng quét dọn lại một lần.
Cô mười ngón tay không dính nước xuân dĩ nhiên không làm tốt được công việc dọn dẹp, hết lần này đến lần khác bị chửi, phải làm lại.
Lúc Lệ Thiển Lạc đang muốn bùng nổ, trong cửa hàng lại có một vị khách không mời mà đến - Phó Tân Như! Theo sau là mấy cô gái bộ dạng không được đàng hoàng cho lắm, nhìn qua đã thấy người tới không có ý tốt.
"Chị họ, gọi tiện nhân Lệ Thiển Lạc ra đây cho em!" Âm thanh cao hơn bình thường vài decibel lập tức khiến những nhân viên trong cửa hàng đều đưa mắt nhìn sang.
Lệ Thiển Lạc đầu đầy bụi bặm đi ra từ kho hàng, vừa mới đứng vững đã nhận một bạt tai.
...
Trong cửa hàng quần áo chỉ có tiếng nhạc êm dịu vẫn phát ra từ chỗ cũ, còn những âm thanh khác đều biến mất hoàn toàn.
"Chat!" Lại là một tiếng giòn tan vang lên, trong cửa hàng càng yên tĩnh.
Lệ Thiển Lạc ôm bên mặt bị đánh đỏ bừng, lập tức nâng tay còn lại lên.
"Tiện nhân! Cô còn dám trả đũa! Nhìn thử xem Trạch Minh đã bị cô hại ra nông nỗi nào! Hôm nay tôi phải giáo huấn cô, đồ con hoang!" Lệ Thiển Lạc không phải con gái ruột của Lệ Hiến Trình, mấy năm trước cô ta đã biết. Lần đó chính tai cô ta nghe được miệng Lệ Hiến Trình nói cho bà già kia biết. Người phụ nữ ngu xuẩn này vẫn còn cho rằng mình là công chúa, nhổ vào!
……………...
1: Bà cô tôi nhịn cô hai ngày rồi
"Bị tôi hại thành cái gì chứ? Nhìn xem tôi đã bị mấy người hại như nào rồi. Sao mẹ cô lại sinh ra người da mặt dày như cô được chứ!" Tiện nhân? Con hoang? Lệ Thiển Lạc xoa xoa gương mặt ăn đau. Không sao, bây giờ cô không trả lại cho Phó Tân Như được, thì sau này sẽ trả lại cho cô ta gấp đôi!
"Đấy là tội của các người, ai bảo cha cô hai mươi mấy năm trước đã cướp lấy người phụ nữ bác Thích yêu sâu đậm. Còn cô, Lệ Thiển Lạc, ba năm trước cô đã cướp mất người đàn ông tôi yêu sâu đậm." Phó Tân Như hung tợn trợn trừng mắt nhìn Lệ Thiển Lạc, sáng vẻ cắn răng nghiến lợi như muốn ăn tươi nuốt sống Lệ Thiển Lạc.
Lần đầu tiên nghe được chuyện giữa cha với Thích Vân Trung, Lệ Thiển Lạc còn đang suy nghĩ xem người phụ nữ kia có phải là mẹ mình hay không. "Cướp? Nếu có thể bị cướp đi, thì người đó cũng không yêu cô sâu đậm!"
"Tôi nhổ vào! Đồ đáng chết! Tôi muốn cô đi tìm phóng viên làm sáng tỏ chuyện này ngay lập tức, nói rõ tất cả đều là do Lệ Thiển Lạc cô bỏ thuốc!" Thật không biết người phụ nữ đê tiện này còn dựa vào đâu mà kiêu ngạo như vậy, người không có mắt. Bây giờ cô ta phải đập nát sự kiêu ngạo của cô, để cô vĩnh viễn không thể vươn mình lên được nữa.
Lệ Thiển Lạc nhìn Phó Tân Như giống như nhìn người mắc bệnh thần kinh, cầm điện thoại riêng ở quầy thu ngân lên, bấm số điện thoại.
"Alo, 110 phải không? Cửa hàng quần áo Vũ Khuynh ở trung tâm Hoa Quan có chó hoang ngang ngược..." Lam Dĩnh dập điện thoại, báo cảnh sát? Cũng phải xem cô ta có đồng ý hay không đã chứ.
Lúc này, Phó Tân Như cũng làm một động tác tay với mấy người ở đằng sau, mấy người kia lập tức đi tới, cưỡng chế Lệ Thiển Lạc đi sang một phòng thử quần áo.
"Lệ Thiển Lạc, tôi hỏi lại một lần cuối cùng, cô có nghe lời hay không?" Phó Tân Như nhìn Lệ Thiển Lạc đang bị khống chế, đắc ý cười hỏi.
"Nghe, tôi nghe lời." Lệ Thiển Lạc làm hảo hán không ăn thua thiệt trước mắt.
Phó Tân Như khoát tay một cái, mấy người kia lập tức buông cô ra.
Úc Vãn Vãn lặng lẽ lấy điện thoại ra, trốn vào một góc gọi điện thoại.
"Alo, 110 phải không..."
⬅ Trước Tiếp ➡