Trước khi đi, Phó Tân Như còn không quên cảnh cáo Lệ Thiển Lạc: "Cô cứ ở trong này mà chờ đơn kiện đi! Tôi phải kiện cho cô ngồi trong tù!"
"Tôi nhổ vào! Anh cảnh sát, cô ta uy hiếp tôi, các anh còn để cho cô ta đi ra ngoài, không công bằng!" Lệ Thiển Lạc khinh thường nhìn Phó Như Tân, sau đó làm bộ đáng thương nhìn cảnh sát điều tra trẻ tuổi.
"Người ta có người bảo lãnh!" Cảnh sát trẻ nhìn cô đang không phục, nhẹ nhàng nói một câu.
... Cô cũng có người mà, nhưng cô không dám gọi điện thoại...
Ô ô ô ô ô...
Phó Tân Như với Lam Dĩnh đi ra ngoài rồi, Lệ Thiển Lạc đang suy nghĩ xem có nên gọi điện cho Lục Tử Hi hay không, để cậu ấy bảo lãnh mình ra ngoài trước đã rồi tính.
Cũng không dám để cho Tư Cận Hằng biết chuyện này!
Đúng lúc này lại có tiếng nói từ bên ngoài truyền đến: "Lệ Thiển Lạc, Úc Vãn Vãn, có thể đi rồi!"
Có thể đi rồi? Mắt Lệ Thiển Lạc sáng lên, ngay sau đó lại nghĩ đến không bình thường, ai bảo lãnh cho các cô đi ra ngoài? Sẽ không phải là...
Thật đúng là! Lệ Thiển Lạc chật vật đi ra khỏi đồn cảnh sát, lập tức nhìn thấy xe Maybach màu đen, biết ngay phỏng đoán của mình là hoàn toàn chính xác.
"Vãn Vãn, hôm nay cho tớ về chỗ cậu nhé!" Cô nhẹ nhàng kéo kéo vạt áo Úc Vãn Vãn, làm bộ dáng đáng thương cầu khẩn cô ấy.
Lúc Úc Vãn Vãn đang buồn bực, một người đàn ông đi từ trên xe xuống, cung kính nói với Lệ Thiển Lạc: "Bà chủ, tổng giám đốc bảo cô lên xe."
"Ha ha, tôi không cần xe, tôi đi cùng với bạn tôi về nhà là được rồi, ha ha..." Thật ngại.
"Bà chủ, tôi đã gọi xe, sẽ đưa bạn cô về nhà an toàn." Doãn Khởi không dấu vết lén lau mồ hôi, thì ra là phu nhân cũng sợ đại boss bọn họ!
"Ai bảo anh xen vào việc của người khác! Tôi tự đưa! Tôi tự đưa!" Lệ Thiển Lạc kéo cổ tay Úc Vãn Vãn đi về phía trước.
"Đi đâu?" Giọng nói quen thuộc truyền ra từ bên trong xe qua lớp cửa kính vừa được kéo xuống, Lệ Thiển Lạc lập tức dừng bước.
"Tổng giám đốc Tư, anh bận rộn, em không quấy rầy anh nữa, em đưa bạn về nhà trước." Có thể thoát được hay không đây...
"Xe!" Lạnh lẽo bá đạo ra lệnh, khiến cho Lệ Thiển Lạc ngoan ngoãn buông tay Úc Vãn Vãn ra, ngoan ngoãn lên xe.
………...
2: Theo đuổi minh tinh
Úc Vãn Vãn hoang mang nhìn Lệ Thiển Lạc, hình như cậu ấy rất sợ chồng mình, không biết người đàn ông kia có đánh cậu ấy hay không...
"Cô Úc, cô ở đây chờ một chút, xe đến ngay." Doãn Khởi lên tiếng, cắt đứt dòng suy nghĩ của Úc Vãn Vãn.
"Được, cảm ơn." Lần sau gặp lại Lệ Thiển Lạc phải hỏi kĩ một chút.
Lên xe, hơi lạnh bên trong xe khiến cho Lệ Thiển Lạc rùng mình một cái, cô ngồi sát vào cửa xe.
Doãn Khởi lên xe, từ gương chiếu hậu thấy đại boss đang nhắm chặt đôi mắt. Anh ta dám đánh cuộc một tệ, đại boss đang nhức đầu vì vợ của mình. Người trong cuộc Lệ Thiển Lạc thấy nãy giờ Tư Cận Hằng không nói gì, mới chậm rãi thả lỏng cơ thể.
Xe trực tiếp chạy đến công ty, trong lúc Lệ Thiển Lạc đang hoang mang, Tư Cận Hằng đã xuống xe trước.
"Sao? Còn phải khiêng em xuống nữa sao?" Tư Cận Hằng mặt không biểu cảm nhìn cô gái nhỏ vẫn không có ý định xuống xe, vừa nghe thấy lời của anh, cô lập tức mở cửa xe xuống đi theo sau Tư Cận Hằng.
Hơn bảy giờ tối, trong công ty vẫn còn nhiều người chưa tan ca, đang làm việc. Ba người đi thẳng đến phòng làm việc của tổng giám đốc ở tầng 66. Hai thư kí còn chưa tan ca len lén quan sát Lệ Thiển Lạc trong bộ đồng phục nhân viên.
Mở cửa phòng làm việc, Doãn Khởi rất có mắt tự giác đi ra ngoài và đóng cửa lại.
Tư Cận Hằng vào phòng, mở máy tính lên tiếp tục làm việc. Lệ Thiển Lạc nhàm chán lúc ẩn lúc hiện ở trong phòng.
Nửa tiếng sau.
"Tư Cận Hằng, em có thể dùng điện thoại của anh không?"
Điện thoại được đưa cho cô, Lệ Thiển Lạc nhìn điện thoại mới nhất của Tư Cận Hằng, cảm giác thật tốt.
"Tư Cận Hằng, mật khẩu là gì?"
Tư Cận Hằng im lặng mấy giây mới nói ra một chuỗi số.
"Tư Cận Hằng, 1025 là sinh nhật của ai sao?"
Đáp lời cô là một im lặng. Cô không chút để ý, dựa vào salon mở điện thoại của anh ra.
Hình nền là ảnh một người phụ nữ nét mặt tươi cười như hoa, nhìn rất quen mắt. Hình như là ngôi sao quốc tế Mạc Nhã Vi. Từng có một khoảng thời gian cô rất thích người này, thích cô ấy đóng vai chính trong "Thanh xuân của chúng ta". Tư Cận Hằng cũng thích cô ấy sao?
Không suy nghĩ nhiều, Lệ Thiển Lạc trực tiếp mở weibo của anh ra, chuẩn bị thoát tài khoản của anh. Thấy anh có rất nhiều tin nhắn riêng chợt nổi lòng quậy phá, mở vài tin ở trên ra. Hầu hết đều là tin tức kinh doanh, chỉ có một cuộc nói chuyện với một người tên là Vi đã bị xóa, nhưng vẫn còn dừng ở khung đối thoại.
Tin nhắn cuối cùng là từ nửa tháng trước, ồ? Người phụ nữ anh thích sao?
Nhìn danh sách anh đang theo dõi có cả mình sao? Anh theo dõi mình từ lúc nào, sao cô lại không biết gì. Cũng đúng! Người theo dõi cô nhiều như vậy, nên không hay để ý đến những điều này. Ha ha.
Anh cũng theo dõi cả Mạc Nhã Vi nữa, xem ra anh rất thích minh tinh này. Thì ra tổng giám đốc cũng theo đuổi minh tinh!
Đăng nhập vào weibo của mình, Lệ Thiển Lạc bị tin tức mới làm cho chú ý, cuối cùng cũng biết vì sao Tư Cận Hằng lại đến đồn cảnh sát. Thì ra là mình với Vãn Vãn lên hot search, rất nhiều bình luận, ngay cả thân phận của cô cũng được đưa ra ánh sáng...
Chẳng qua, thấy Tư Cận Hằng càng bình tĩnh, cô càng không bình tĩnh nổi. Rốt cuộc anh có trách mình hay không, trong lòng cảm thấy không được tốt lắm.