Cô thật sự biết sai rồi.
Anh trừng phạt cắn cô một cái, mới từ từ buông cô ra. Nhìn đến cô gái nhỏ đang nức nở ở trong ngực anh, biểu cảm trên mặt hơi hơi nhu hòa, "Lần này cho em một chút giáo huấn, nếu như còn tái phạm lần nữa, Lệ Thiển Lạc. . ."
Nghe được cảnh cáo của anh, Lệ Thiển Lạc vội vàng thức thời lắc đầu, tỏ vẻ sẽ không còn có lần sau, nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời.
Ổn định lại cảm xúc, gọi điện cho Lục Tử Hi, tỏ ý mình đã được ông xã đón về, để xin lỗi, hôm khác sẽ mời cậu bạn ăn một bữa cơm thịnh soạn!
Tư Cận Hằng để Dõan Khởi đang chờ ở bên ngoài trở về công ty trước, anh mở cửa chiếc Maserati của Lệ Thiển Lạc ra, đưa cô về biệt thự.
Dọc đường đi, Lệ Thiển Lạc đều rầu rĩ không vui, nhớ tới mình bị Tư Cận Hằng kiềm chế gắt gao liền cảm thấy khó chịu.
Ai, thật là bi thương mà, cô phải nghĩ biện pháp phản kháng, phản kháng!
Trở lại phòng, Tư Cận Hằng dõi theo cô từ đầu đến cuối, thấy Lệ Thiển Lạc loay hoay ở trong phòng tắm hơn 10 phút, mới chậm rì rì leo lên giường, "Anh...không ngủ sao?" Cô tò mò mở mắt, nhìn chằm chằm người đàn ông của mình.
"Em muốn mời anh lên giường sao?" Anh lấy điện thoại từ trong túi áo ra, nhìn thời gian một chút.
"...Ngủ hay không tùy anh!" Lệ Thiển Lạc chui vào chăn, che kín đầu, không để ý tới anh.
Tư Cận Hằng đi đến bên giường, từ trên cao nhìn xuống, cảnh cáo cô gái nhỏ vẫn đang che đầu, "Về sau nếu còn xảy ra loại chuyện này, mà không nói cho anh biết, em vĩnh viễn cũng đừng nghĩ ra khỏi căn phòng này."
"Dựa vào cái gì chứ! Em cũng có tự do của mình mà!" Lệ Thiển Lạc giống như Tôn Ngộ Không mạnh mẽ nhảy ra khỏi chăn, chỉ là không nghĩ tới Tư Cận Hằng lại ở gần như vậy, sau đó bị kịch xảy ra, đầu cô trực tiếp đập mạnh lên cằm của anh...
"Lệ Thiển Lạc, em có thể chững chạc hơn được không!" Anh xoa xoa đầu cô, trong giọng nói tràn đầy bất đắc dĩ.
Lệ Thiển Lạc cũng rất im lặng, ai bảo anh đứng gần mình như vậy, "Đầu của em, bị chấn động nhẹ rồi, mau bồi thường tiền thuốc và phí tổn tinh thần cho em!" Cô khoa trương oa oa kêu lên.
"Được, bồi thường cho em!" Trực tiếp che lại đôi môi đỏ mọng vẫn đang lải nhải của cô, đến khi Lệ Thiển Lạc sắp thở không được mà tức giận, anh mới buông cô ra.
Cô tức giận đến mức muốn một cước đạp bay anh đi, tên hỗn đản này tại sao luôn đến phá hỏng kế hoạch báo thù của cô chứ?
Tư Cận Hằng tắt đèn trong phòng Lệ Thiển Lạc, không tiếng động ra khỏi phòng ngủ. Đến khi xuống lầu, ngồi lên xe, lại thấy đèn trong phòng cô lại sáng lên, hửm? Lẽ nào cô sợ tối?
Lệ Thiển Lạc vểnh tai, nghe được tiếng ô tô khởi động, mới nhẹ nhàng thở ra.
Nhưng mà, đã trễ thế này, Tư Cận Hằng còn muốn đi đâu? Vừa rồi anh để trợ lý trở về công ty trước, là muốn trở về công ty sao? Thật vất vả mà!
………..
1: Ba người đàn ông
Cô mặc kệ, cầm lấy điện thoại mở wechat của Phó Tân Như ra, gửi cho cô ta hai tấm hình, sau đó trực tiếp kéo cô ta vào danh sách đen. Một tấm là hình Thích Trạch Minh chuẩn bị hôn mình trong phòng, cô dùng camera trước chụp hình từ mặt bên. Tấm còn lại là hình bốn người cùng hưởng thụ.
Ba phút sau, điện thoại truyền đến tiếng tin nhắn weibo, là của Phó Tân Như nhắn tin riêng cho cô. Ừ, quên mất chưa chặn weibo nữa.
"Lệ Thiển Lạc, cô là đồ đàn bà đê tiện, cô đã làm gì Trạch Minh?" Phó Tân Như gọi cho Thích Trạch Minh nhưng không được, vẫn báo đã tắt máy. Lệ Thiển Lạc đã cho wechat của cô ta vào danh sách đen, nên đành phải nhắn tin qua weibo cho cô.
"Tôi làm gì Thích Trạch Minh? Hừ! Không thấy là tên đàn ông cặn bã đó cưỡng bức tôi, sau đó tôi được cứu sao?" Lệ Thiển Lạc trả lời lại rất nhanh, dù sao cũng không ngủ được, không ngại so chiêu với cô ta một chút.
"Nói bậy nói bạ, cô từng ngủ với bao nhiêu người đàn ông, Trạch Minh sẽ không muốn ở chung một chỗ với cô đâu." Cô ta với Trạch Minh lưỡng tình tương duyệt từ năm mười lăm tuổi. Là Lệ Thiển Lạc hoành đao đoạt ái, anh Trạch Minh không thương Lệ Thiển Lạc, nhưng vì kế hoạch của chú Vân Trung nên Trạch Minh mới vạn bất đắc dĩ phải ở chung một chỗ với cô.
Hai người ở bên nhau ba năm, anh ta lấy lòng Lệ Thiển Lạc ba năm, cô ta làm bạn tốt của Lệ Thiển Lạc ba năm, chỉ có thể yên lặng nhìn người mình yêu ôm người phụ nữ khác!
Cũng may, người Trạch Minh yêu vẫn luôn là mình, cho dù ngày đó hắn bỏ thuốc Lệ Thiển Lạc, cô ta vẫn tin tưởng Thích Trạch Minh chỉ nhìn trúng gương mặt đó của Lệ Thiển Lạc. Nhưng cô ta sẽ không trơ mắt nhìn người đàn ông mình yêu lên giường cùng với người phụ nữ khác. Ngày đó, Lệ Thiển Lạc bị gã đàn ông kia lấy đi thứ quý báu nhất rồi sao, hahaha!
Nhưng mà nhìn thấy bức ảnh Thích Trạch Minh được ba người đàn ông an ủi và hưởng thụ, chính cô ta cũng muốn ói.
"Đúng vậy, người đàn ông của cô không những lên giường với không ít đàn bà, mà còn lăn giường với cả không ít đàn ông đó!"
"Mau nói cho tôi biết Trạch Minh đang ở đâu?"
Lệ Thiển Lạc đã đạt được mục đích, rất sảng khoái nói cho Phó Tân Như biết một địa chỉ. Đi đi, đi đi, mỹ nhân đến cứu anh hùng đi! Yên tâm, cô cũng sẽ cho Thích Trạch Minh một cơ hội, một cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân...
Phó Tân Như mới từ vùng khác về lập tức lái xe đến quán bar Tô Hà, hận thù trong lòng càng thêm mãnh liệt.
Đồ đàn bà đê tiện đáng chết. Nếu như Trạch Minh có chuyện gì, nhất định phải khiến cho cô ta đẹp mắt.
Lúc Phó Tân Như chạy tới tầng 4 của Tô Hà, cô ta vội vội vàng vàng gõ cửa phòng 504. Người ra mở cửa là một người đàn ông da đen, có vẻ như vừa mới tắm xong, còn đang quấn khăn tắm, cô ta cảm thấy hơi do dự.
"Thật xin lỗi, tôi gõ nhầm." Phó Tân Như tỉnh táo lại một chút, quyết định vẫn nên báo cảnh sát trước.
Cô ta tìm một góc vắng vẻ, bấm điện thoại báo cảnh sát, hồi hộp chờ đợi cảnh sát.
Sau một lúc, chờ được cảnh sát nhưng không nghĩ tới là cũng chờ được cả phóng viên đến.
Lệ Thiển Lạc đáng chết, người phụ nữ đê tiện này lại còn báo tin cho phóng viên. Nếu như bị phát tán tin ra ngoài thì Trạch Minh xong đời!
Thật ra thì sau này khi Lệ Thiển Lạc biết chuyện này đã cảm thấy thật là oan uổng, cô không hề gọi điện báo tin cho phóng viên mà...
Mười mấy phóng viên nhìn thấy đại tiểu thư nhà họ Phó, không nói hai lời lập tức chạy đến. Phó Tân Như vốn đang muốn dùng túi xách che mặt, nhưng cuối cùng vẫn bỏ xuống, trực tiếp đi về phía cảnh sát.
"Xin hỏi cô có phải là người báo cảnh sát không?" Một người cảnh sát hỏi rất nghiêm túc.
"Đúng vậy. Vị hôn phu của tôi bị bắt cóc, hiện giờ đang ở trong căn phòng này." Phó Tân Như dứt khoát trả lời.
Lúc cảnh sát phá án, các phóng viên rất có ánh mắt không lên tiếng, chẳng qua chỉ chụp hình và quay video.