⬅ Trước Tiếp ➡

Tiếng gõ cửa theo tiết tấu một dài ba ngắn, không quá gấp cũng chẳng quá chậm, lại cố tình kéo dài từng đợt như tiếng chuông đồng phá rối giấc người, vang lên rồi không dứt.
Liên tục mấy chục hơi thở như thế, đừng nói người trong phủ nghe đến phát cáu, ngay cả khách qua đường phía sau cũng bắt đầu tụ lại xem náo nhiệt, bàn tán râm ran.
Có người bạo gan tiến đến hỏi Liên Kiều đang giữ ngựa dưới thềm “Chuyện gì vậy?”
Liên Kiều giận đến phồng má, lập tức đáp lại với vẻ uất ức “Tiểu thư nhà ta là đại tiểu thư dòng chính của phủ Quốc công, lâu nay chưa từng trở về, hôm nay được triệu vào kinh, vậy mà vừa đến nơi đã bị kẻ giữ cửa cản lại không cho vào, chẳng phải là ác nô lấn chủ hay sao?”
“Lẽ nào thật như vậy?”
“Đại tiểu thư sao? Ta chỉ nghe nói phủ Khánh Quốc công có Thích Uyển Nhi nổi danh đệ nhất tài nữ thượng kinh, còn có Thích Nhan Dung xinh đẹp như hoa, chứ đâu có nghe nói gì đến đại tiểu thư?”
“Không nghe tiểu nha đầu nói rồi à, tám phần là bị đưa đi nông trang ở quê từ sớm rồi.”
“Ta nhớ ra rồi Lẽ nào vị đại tiểu thư này về phủ là vì chuyện mấy hôm trước có lời đồn lan khắp phố, nói thứ tử của phủ Bình Dương muốn đến cầu thân?”
Cổng viện không ngăn nổi lời đàm tiếu từ đầu phố đến cuối ngõ.
Chẳng mấy chốc, đại môn phủ Quốc công lại mở ra.
Tên giữ cửa lúc nãy mặt mày tái mét, giọng điệu vẫn hằn học “Đại tiểu thư lâu nay ở thôn dã, bọn hạ nhân chúng ta không nhận ra, tất nhiên không dám tự tiện quyết định, vẫn xin mời ngài đi cửa hông vào phủ để kiểm tra xác nhận lại…”
Chưa dứt lời, Tử Tô đã túm lấy cổ áo hắn, lôi người ra khỏi cửa phủ “Ngươi chán sống rồi à.”
“Ngươi ”
“Tử Tô.”
Từ dưới tấm màn đen dày che mặt, một bàn tay trắng ngần cầm nửa khối ngọc âm dương, giọng nàng chậm rãi vang lên, trong trẻo rõ ràng
“Ta có tín vật làm bằng chứng. Nếu ngươi không làm chủ được, vậy thì gọi người có thể làm chủ ra đây.”
Tử Tô buông cổ áo tên gác cổng ra, mặt mày hắn tái mét, vội vã chỉnh lại xiêm y, cũng không thèm liếc nhìn miếng ngọc kia lấy một lần “Hôm nay công gia vào cung, vẫn chưa hồi phủ.”
“Vậy còn Uyển nhi?”
“Hôm nay nữ quyến hai phòng đều theo lão phu nhân đến chùa Hộ Quốc dâng hương, cả ma ma quản sự cũng đi theo hầu, không có ai ở lại.”
“Vậy… huynh trưởng có ở đây không?”
Tên giữ cửa lộ vẻ khinh thường, liếc nhìn chiếc mũ sa đen thẫm kia “Hiện tại công tử đang giữ chức Chính ở Đại Lý Tự, được thánh thượng trọng dụng, đang chủ trì vụ án cũ ở Kỳ Châu, mấy ngày nay chưa về phủ, lấy đâu ra thời gian để lo mấy chuyện nhỏ thế này?”
“…”
Thích Bạch Thương buông tay, cất miếng ngọc âm dương vào tay áo.
Sao nàng có thể không nhìn ra tên gác cổng này đã bị người sai khiến, chực chờ lúc phủ vắng bóng quý nhân để ra oai phủ đầu nàng.
Với nàng thì vào bằng cửa chính hay cửa hông đều không mấy quan trọng.
Nhưng nếu ngay ngày đầu trở về đã phải nhún nhường trước một tên hạ nhân lộng quyền như thế, thì từ nay về sau, bất kỳ kẻ nào trong phủ cũng có thể giẫm lên đầu nàng mà tác oai tác quái.
Hôm nay nếu vì ngại phiền phức mà nhắm mắt cho qua, thì về sau từng chuyện từng chuyện kéo đến càng phiền phức hơn…
Đằng nào cũng không trốn được, nghĩ tới đây lại càng thêm bực.
Khi Thích Bạch Thương vẫn còn đang bình thản cân nhắc đối sách, đám người vây xem phía sau lưng nàng đã tăng lên gấp đôi trên con phố dài.


⬅ Trước Tiếp ➡