Chương 21
“Cô nương này thật kỳ quái, sao lại đội mũ sa đen thế kia, che kín đến mức không nhìn ra nam hay nữ?”
“Chắc chắn là xấu xí rồi, có khi còn thuộc loại dọa trẻ con khóc thét ấy chứ ”
“Chẳng lẽ vì vậy mới bị đuổi về quê?”
“Bảo sao…”
“Muội muội nàng ta là đệ nhất tài nữ ở kinh thành, sao đến lượt nàng lại thành ra thế…”
“Nhị tiểu thư năm nay mới mười bảy, vậy thì đại tiểu thư ít nhất cũng mười tám, mười chín rồi, lớn tuổi như thế mà chưa định thân… thế mới thấy, nếu không phải vô cùng xấu xí thì làm gì có chuyện một tiểu thư danh môn như vậy lại gả cho tên công tử ăn chơi trác táng như Lăng Vĩnh An ”
“Một kẻ phong lưu, một người xấu xí, Lăng Vĩnh An xưa nay hoang dâm vô độ, ép người khi dễ kẻ yếu, bây giờ coi như là báo ứng rồi ha ha ha…”
Tiếng bàn tán ngày một chói tai, mặt mày Tử Tô sa sầm, tay đã đặt lên chuôi đoản đao bên hông.
“Tiểu thư.” Tên gác cổng ghé sát lại, giọng hạ xuống thấp, nét mặt cợt nhả “Còn dây dưa thêm nữa, e là sẽ tổn hại thanh danh của cô đó.”
“Thật sao?”
Giọng nữ từ dưới tấm màn đen vẫn bình thản như cũ, lại ẩn hiện chút hứng thú “Sao ta lại không thấy vậy nhỉ?”
Tử Tô cau mày “Tiểu thư…”
Thích Bạch Thương giơ cổ tay chặn lời nàng, thong thả xoay người nhìn tên gác ổng “Ngươi vừa nói huynh trưởng ta hiện đang giữ chức tại Đại Lý Tự, đúng không?”
“Thì sao?”
“Nếu vậy, ta chẳng ngại vất vả, đi một chuyến đến Đại Lý Tự để gặp huynh ấy một lần, thế nào?”
Sắc mặt tên gác cổng lập tức thay đổi, vội gắt gỏng che giấu vẻ hoảng hốt “Đại công tử bận rộn công vụ, làm gì có thời gian để bị mấy chuyện vặt vãnh như vậy quấy rầy Hơn nữa đại tiểu thư cô xưa nay ở nông thôn, đại công tử làm sao nhận ra cô được?”
“Vậy thì là ngươi nông cạn rồi.”
“Cô ”
“Khi ta còn nhỏ được đón về phủ, chính huynh trưởng đã tự tay dắt ta bước qua cánh cửa này.” Thích Bạch Thương hơi nghiêng người về phía trước, làn gió lùa qua khiến tấm lụa sa khẽ bay, trong tiếng nói thấp thoáng hương thuốc thanh nhè nhẹ “Sau này dù ta ở quê, huynh ấy vẫn từng đến thăm ta, ngươi đoán xem, nếu ta đến Đại Lý Tự, huynh ấy sẽ bênh ngươi hay bênh ta?”
Sắc mặt tên gác cổng trắng bệch.
Thích Bạch Thương đứng thẳng dậy, tay vuốt ve miếng ngọc mềm mại trong tay, thong thả nói nói câu cuối
“Huynh ấy ghét nhất là những trò ti tiện, lại rất thương yêu Uyển nhi. Nếu biết hôm nay ngươi dám làm chuyện tổn hại danh tiếng của tiểu thư phủ Quốc công, liệu có dễ dàng bỏ qua cho ngươi không?”
“…”
Dưới lớp màn sa, Thích Bạch Thương nhìn thấy rõ mồn một hai chân tên ác nô kia đã khẽ run lên, hiển nhiên bị dọa không nhẹ.
Nàng cũng chẳng biết người huynh trưởng lâu năm không gặp ấy bây giờ là hạng người ra sao, nhưng chỉ cần nhắc đến tên thôi mà có hiệu quả như vậy… thì dùng được là đủ rồi.
“Chuyện nhỏ thế này, đâu dám phiền đến đại công tử. Xem ra cô đúng là đại tiểu thư rồi, hai vị đi cùng cũng có vẻ thân cận…” Tên gác cổng miễn cưỡng thốt ra “Mời vào phủ.”
“…”
Mãi đến khi ba chủ tớ kia đã bước qua cổng phủ, bóng dáng khuất sau bức bình phong, đi về phía cửa Thùy Hoa, tên gác cổng mới hằn học thu lại ánh mắt.
“Nhìn cái gì mà nhìn Còn không mau giải tán hết đi?”