Chương 19
Y im lặng một lúc, vén tay áo lên, ngón tay gảy nhẹ viên ngọc đeo trong cổ áo “Ngươi sống lâu trong kinh, có biết nhà quyền quý nào có tiểu thư, trên hổ khẩu tay trái có nốt ruồi son nhỏ không?”
Vân Xâm Nguyệt “Hả?”
“Thôi bỏ đi.”
Viên ngọc trong tay bị nắm chặt, góc cạnh lạnh cứng như muốn hằn vào da thịt.
Người ấy ngửa đầu nhắm mắt.
“Coi như ta chưa hỏi.”
“?”
…
Giữa ban ngày nắng gắt.
Một bàn tay thon thả trắng trẻo vén tấm rèm vải xanh.
Ngay sát đốt ngón cái có một nốt ruồi son như giọt máu hiện lên dưới ánh mặt trời, khiến làn da tuyết trắng càng giống ngọc.
Tấm rèm được bàn tay đó vén lên.
Thiếu nữ mặc váy dài màu cánh sen, mặt che sa trắng, cúi người bước xuống xe ngựa.
Chờ nàng xoay người, tay áo rộng phủ xuống, khéo léo che đi nốt ruồi đỏ ấy.
“Tiểu thư, cẩn thận dưới chân.” Liên Kiều đỡ Thích Bạch Thương bước xuống bậc xe.
Thích Bạch Thương đứng lại, ngẩng đầụ
Trước mặt là một phủ đệ rộng lớn bề thế, trên cổng treo tấm biển lớn khắc vàng rực rỡ. Trong đôi mắt hờ hững của nữ tử kia, cuối cùng cũng hiện lên đôi chút cảm xúc mờ nhạt khó tả.
Thượng kinh, phủ Khánh Quốc công.
Nàng đã trở về,
Cách lớp màn che mặt dày, nàng vẫn thấy thấy rõ phủ Khánh Quốc công uy nghi sừng sững ra sao.
Dưới ánh nắng chói chang, từng nét chữ dát vàng như nhuộm máu, đỏ đến mức làm người ta đau mắt.
Thích Bạch Thương không nhìn thêm nữa, thu ánh mắt về.
Tấm màn che đi phần lớn tầm nhìn của nàng, đây cũng là lý do nàng không quen đội loại mũ này. So với lụa mây màu tuyết, lụa đen vừa nặng nề vướng víu, lại khó thấy đường.
Tiếc rằng, một tấc lụa mây giá ngang một tấc vàng. Mà tấm duy nhất nàng có thì đã bị kẻ khác một kiếm chém làm đôi vào đêm qua, thay nàng xuống suối vàng trước rồi.
Nghĩ đến đây, Thích Bạch Thương đưa tay lên, đầu ngón tay khẽ lướt qua chỗ cổ bị che dưới mũ.
Dù đã thoa thuốc, vết đỏ vẫn còn. Dẫu gì cũng là tiểu thư chưa xuất giá, nếu để người khác nhìn thấy thì không tránh khỏi dị nghị.
Chỉ đành dựa vào chiếc mũ này mà che giấụ
“Ôi…”
Nghe tiếng thở dài khe khẽ bên cạnh, bàn tay Liên Kiều đang định đưa ra đỡ bỗng khựng lại.
“Tiểu thư thấy không ổn ở đâu sao?”
“Không có tiền khám bệnh, còn mất luôn cả tấm lụa mây… lỗ nặng quá rồi.”
Liên Kiều đã quen với việc tiểu thư nhà mình lúc nào cũng nghĩ ngợi đâu đâu, chỉ xem như vừa rồi mình đã hỏi thừa “Tiểu thư chờ một lát, nô tỳ đi gọi cửa ngay.”
Thích Bạch Thương vừa định mở miệng căn dặn, tay còn chưa nâng hẳn lên, Liên Kiều đã hăm hở chạy vèo lên bậc thềm.
Đi nhanh, về còn nhanh hơn.
Thích Bạch Thương chỉ nghe tiếng cửa phủ mở ra trong chốc lát, Liên Kiều mới vừa báo rõ thân phận, đã nghe thấy một tiếng cười nhạt chua ngoa vang lên dưới cái nắng hầm hập, giữa con phố vắng tanh không một bóng người.
“Một con nha đầu thôn dã mà cũng mơ mộng bước qua cửa chính phủ Quốc công, đi cửa hông mà vào ”
Dứt lời, một tiếng “rầm” vang lên, cửa chính lập tức khép lại.
“Tiểu thư Tên giữ cửa này thật quá đáng ” Liên Kiều đập cửa mãi không được, tức đến nỗi mặt đỏ bừng bừng.
“Tử Tô.”
“Có nô tỳ.” Tử Tô lên tiếng, đưa dây cương buộc ngựa cho Liên Kiều giữ, rồi cùng Thích Bạch Thương bước lên bậc đá.
Trước cửa phủ, Thích Bạch Thương nhấc tay chậm rãi gõ ba tiếng.
Tử Tô hiểu ý, lập tức đưa tay nắm lấy vòng đồng treo trên miệng sư đầụ