Chương 13
Thích Bạch Thương đang định mở miệng cảm tạ thì tiếng gió đêm thoảng qua mang theo câu nói chẳng có tí nhân tính nào của vị công tử phe phẩy quạt kia.
“Xong đời rồi, bị nhìn thấy hết rồi, hay là… giết người diệt khẩu luôn cho rồi?”
“…”
Thích Bạch Thương nghẹn họng, đột nhiên chẳng thấy choáng váng nữa.
Tâm trí đột nhiên sáng suốt chưa từng có.
Giờ mà còn không tỉnh, e rằng sang năm đã có người đốt nhang cúng nàng.
“Dân nữ chỉ là kẻ áo vải hành nghề y, đêm nay chỉ tình cờ đi ngang qua đây thôi…”
Công tử phe phẩy quạt giấy dừng lại gần xe ngựa, tiếng cảm thán đầy kinh ngạc lấn át lời nàng “Quả là một mỹ nhân tuyệt sắc khuynh thành.”
Thích Bạch Thương khựng người.
Lúc này nàng mới nhớ tới tấm lụa tuyết che mặt vừa bị gió đao hất tung khi nãy.
Nàng cúi người, cầm lấy một góc khăn mỏng rủ xuống xương quai xanh, định đeo lại…
“Choang ”
Trường kiếm rút khỏi vỏ ngân vang một tiếng lanh lảnh dưới ánh trăng.
Lớp màn mỏng nhẹ như không bị chém làm hai, rơi xuống như tuyết.
Kiếm quang đổ xuống ánh lên sắc trăng lạnh buốt, dừng lại bên cần cổ mảnh mai yếu ớt của nữ tử.
Lạnh xuyên thấu tâm can.
Mà dưới ánh trăng, bàn tay cầm chuôi kiếm lộ rõ từng đốt ngón tay như ngọc.
“Giao người ra.”
Giọng nói người đeo mặt nạ quỷ còn trong trẻo hơn cả tiếng sáo trúc, nhưng cũng lạnh lẽo tuyệt tình.
Không khí như đông cứng lại.
Vân Xâm Nguyệt cũng đang sửng sờ hoàn hồn trước, vội vàng xếp chiếc quạt lại “Ây, thế chẳng phải làm khó mỹ nhân rồi sao? Người ta là lang trung, sao có thể tùy tiện giao bệnh nhân cho ngươi…”
Chưa dứt lời.
Thích Bạch Thương đã dứt khoát nghiêng người tránh ra, để lộ rèm xe phía sau “Công tử mời.”
Vân Xâm Nguyệt “…”
“?”
Người dẫn đầu cũng khựng lại một thoáng.
Sau lớp mặt nạ ác quỷ, cuối cùng hàng mi dài của người nọ cũng khẽ nhấc lên như lưỡi dao mỏng lướt qua xương, chậm rãi quét ngang nữ tử trước mặt.
Môi mỏng mím chặt khẽ nhếch lên dưới lớp bóng tối âm ụ
Thích Bạch Thương cứng người.
Cho đến khi ánh mắt khiến nàng lạnh thấu xương chầm chậm dời đi.
“Keng.”
Trường kiếm được cho vào vỏ, người dẫn đầu khẽ nhấc cổ tay trái, tay áo phất qua rồi dừng giữa không trung, bàn tay như nắm vào thứ gì đó vô hình.
Hai bên quan đạo lập tức vang lên những tiếng sột soạt, bóng đen lại trồi lên nhào thẳng về phía cỗ xe.
Thế nhưng đúng lúc đó lại xảy ra biến cố bất ngờ.
Thích Bạch Thương nghe thấy phía sau nổi lên luồng cuồng phong. Liên Kiều vừa thét lên một tiếng “tiểu thư” thì cả người nàng đã bị mùi máu tanh nồng nặc từ sau lưng phủ kín…
Thiếu niên vung tay, lưỡi chủy thủ kề ngay trước cổ nàng, khàn giọng quát lớn “Lùi lại Bằng không ta giết nàng ”
Trăng ngừng trôi, gió cũng lặng.
Xung quanh xe ngựa, mấy binh sĩ mặc giáp không dám manh động, đồng loạt đừng yên.
Chỉ trong vòng một khắc, Thích Bạch Thương đã ba lần đối mặt với lưỡi đao. Nàng thậm chí chẳng còn sức để thở dài nữa.
Giọng nàng dịu dàng “Giữa chúng ta không oán không thù…”
Thiếu niên hừ lạnh, cố nén chột dạ “Ngươi thấy chết không cứụ”
Giữa ranh giới sống chết, Thích Bạch Thương nhẫn nại khuyên nhủ “Ngươi ngã bên đường, ta châm cứu cho ngươi, đó gọi là cứu người. Ngươi bị bọn họ bắt đi, ta xông vào giành lại, đó gọi là đi tìm chết.”
“Tham sống sợ chết, cái thứ lang băm vô đức.”
Thích Bạch Thương ôn tồn khuyên nhủ “Nếu tất cả lương y đều chết hết thì ai sẽ cứu những người còn lại?”
“…”