Chương 12
Liên Kiều vượt qua hàng giáp binh đầy sát khí, gần như vừa đi vừa bò tới cạnh càng xe, khóc lóc nói lớn “Người không sao chứ? Có bị thương không? Bọn chúng là ai vậy?”
“…”
Lúc này Thích Bạch Thương mới hoàn hồn, chậm rãi thở ra hơi lạnh vừa ngấm vào tim phổi.
Nàng đưa mắt nhìn khắp xung quanh dưới ánh trăng mờ.
Ngựa bờm tím, áo giáp đen, đao uống máu, mặt nạ ác quỷ.
Trong triều Đại Dận, chỉ có một đội kỵ binh tinh nhuệ bậc nhất sở hữu chế phục này.
Thân binh của phủ Định Bắc hầu, Huyền Khải Quan.
Phương Bắc còn gọi bọn họ là
“Quỷ Sai của Diêm Vương.”
Nói đến “Quỷ Sai của Diêm Vương” thì không thể không nhắc đến nơi giúp họ thành dân Tây Ninh.
Tây Ninh là nước chư hầu của Đại Dận, nằm ở phía Tây Bắc, từng nhân lúc Đại Dận suy yếu mà giết khâm sai, chém sứ giả, tàn sát thành trì biên cảnh không chịu đầu hàng, chiếm cứ mười ba châu vùng biên, xưng đế một cõi.
Suốt mấy chục năm, từ triều đình đến dân gian đều coi đây là nỗi nhục quốc gia nhưng bất lực không thể làm gì được.
Cho đến ba năm trước, khi Tạ Thanh Yến tiếp nhận binh phù của trấn Bắc quân, tích trữ lương thảo, chỉnh đốn binh mã, liên tiếp đánh hạ mấy châu vùng biên, thẳng tiến vào tận hậu phương Tây Ninh.
Sau đó y còn đích thân dẫn Huyền Khải Quan, mang năm nghìn thiết kỵ tinh nhuệ đánh phá ải Vân Ngu, vượt qua địa thế hiểm trở mà tiêu diệt mười vạn đại quân, bắt sống hoàng đế Tây Ninh, tiến thẳng tới ngoài hoàng thành…
Thay mặt thiên tử, Tạ Thanh Yến nhận lấy sự đầu hàng của toàn thành đế đô Tây Ninh, tiếp quản mười ba châu vùng biên, rửa sạch mối nhục trăm năm của Đại Dận.
Từ đó, Huyền Khải Quân lập tức vang danh thiên hạ.
Cũng bởi đội thiết kỵ này có thể lấy một địch trăm, sát phạt mạnh mẽ, tung hoành thiên hạ, nên được xưng là “Quỷ Sai của Diêm Vương”.
Ba năm sau đó, Huyền Khải Quân trở thành thân binh của Tạ Thanh Yến, theo y nam chinh bắc chiến, danh hiệu “Quỷ Sai của Diêm Vương” cũng vì thế mà vang vọng khắp trong ngoài Đại Dận, khiến những nơi như Bắc Yên nghe danh đã sợ vỡ mật, nhìn thấy cờ hiệu là lập tức bỏ chạy.
Song tất cả những điều đó đều chỉ là truyền thuyết xa xôi với bách tính sống trong Đại Dận, đặc biệt là nơi cách xa chiến hỏa biên cương.
Thích Bạch Thương chưa từng nghĩ có một ngày nàng lại được tận mắt chứng kiến phong thái của “Quỷ Sai của Diêm Vương”.
“Tiểu thư Người không sao chứ?”
Tiếng gọi lo lắng của Tử Tô kéo Thích Bạch Thương về thực tại.
Giáp binh đã sớm rút sạch, ngay cả những kẻ truy sát cũng biến mất không thấy bóng dáng, như thể trận huyết chiến khi nãy chỉ là một cơn ác mộng.
Thích Bạch Thương cũng mong đó chỉ là một giấc mộng.
Nếu như không có hai bóng người đang đạp ánh trăng bước đến trước xe ngựa.
Người đi đầu cầm cung dài, một tay đeo giáp bảo vệ nửa người, ngón tay trắng lạnh như ngọc, tay còn lại như thể tiện tay đặt trên chuôi kiếm đeo bên hông, toát ra khí chất sắc bén dưới ánh trăng.
Cũng giống như những Huyền Khải Quân khác, y đeo mặt nạ ác quỷ nên không thể nhìn rõ diện mạo.
Sau lưng y còn có một công tử phe phẩy quạt tròn.
Công tử kia lại chẳng đeo mặt nạ, mặc áo văn sĩ, không biết lấy đâu ra một mảnh vải quấn ngang sống mũi để che giấu dung nhan một cách qua loa.
Thấy hai người đều che mặt, Thích Bạch Thương lập tức cụp mi.
Nàng cố nén cơn choáng váng vì bị tổn thương khí huyết tựa vào thành xe, từ từ trượt người ngồi xuống.