⬅ Trước Tiếp ➡

Thiếu niên cứng họng, chẳng phản bác được, lập tức giận quá hóa thẹn, chủy thủ ép sát thêm vào cổ nàng “Ngươi nói thêm một câu nữa ta giết ngươi ngay ”
Thấy chủy thủ đã gần kề huyết quản, Vân Xâm Nguyệt lập tức biến sắc, vội lên tiếng khuyên ngăn “Ngươi đừng kích động, bọn ta không phải người của phủ Thứ sử Kỳ Châu… Á ”
Tiếng rú thảm thiết thay cho lời chưa dứt.
Lúc này công tử phe phẩy quạt trông như một con tôm luộc, hai tay ôm bụng bị đánh trúng, cả người cuộn lại ngã lăn xuống.
Ngón tay vẫn cố gắng co giật chỉ về phía người bên cạnh “Ngươi… thật… độc…”
Người ra tay chẳng hề bận tâm, thản nhiên nhấc chiếc “hung khí” trường cung bên cạnh lên.
Người mang mặt nạ ác quỷ hơi ngẩng lên, y lạnh lùng ngước mắt, đầu ngón tay thon dài chầm chậm nhấc một mũi tên lông vũ, giương cung rồi đặt tên.
Mũi tên lóe lên hàn quang sắc lạnh, từ từ hạ xuống, nhắm thẳng vào Thích Bạch Thương.
“Mười nhịp thở.”
Giọng nói lạnh lẽo như băng, pha chút lười biếng hờ hững chẳng buồn che giấu vang lên dưới lớp mặt nạ.
“Ngươi không giết nàng thì ta giết.”
Thích Bạch Thương cùng thiếu niên phía sau đều khựng người trước xe ngựa.
Thiếu niên không thể tin nổi “Ngươi thật sự không màng đến tính mạng người vô tội sao?”
“Sao ta biết nàng không phải đồng lõa của ngươi.”
Người kia cụp mi sau lớp mặt nạ, cất giọng nhàn nhạt “Còn bảy nhịp thở.”
Thiếu niên khẽ run lên, bàn tay cầm chủy thủ bất giác buông lỏng đi, trong mắt bùng lên oán hận “Lũ cẩu quan các ngươi đều coi mạng người như cỏ rác…”
Lời còn chưa dứt.
Mi mắt Thích Bạch Thương khẽ run, nàng chợt ngẩng đầụ
Ngay khoảnh khắc đó, không rõ là như nàng đoán hay chỉ là ảo giác thoáng qua mà nàng thấy trong ánh mắt tối đen bên dưới mặt nạ ác quỷ ấy có ý cười lạnh tàn độc lướt qua.
“Ta đổi ý rồi.”
Dứt lời, ngón tay thon dài kia buông lỏng dây cung.
Một vệt hàn quang xé gió lao tới.
“ ”
Trong cơn hoảng loạn, thiếu niên phía sau kéo nàng lăn qua một bên, chật vật ngã khỏi xe ngựa.
“Xin lỗi.”
Bên tai vang lên một câu nói trầm thấp khàn khàn, sau đó Thích Bạch Thương bị đẩy mạnh về trước, loạng choạng ngã xuống đất.
Thiếu niên lao vào rừng rậm ven đường.
“Đuổi.”
Một tiếng ra lệnh vang lên, đám binh sĩ lập tức phóng vào rừng, tiếng cỏ dại xào xạc nằm rạp xuống trong gió.
“Tiểu thư ”
Tử Tô và Liên Kiều hốt hoảng chạy tới, vội đỡ lấy Thích Bạch Thương đang nằm trên đất “Tiểu thư không sao chứ? Có bị thương ở đâu không?”
Nữ tử tóc đen rối tung xua tay, từ từ ngẩng đầu nhìn về phía rừng rậm gió thổi rối loạn, tiếng động dần xa.
Ánh trăng bạc như nước.
Tất cả lại chìm vào tĩnh lặng.
“Lên xe.” Thích Bạch Thương cắn răng đứng dậy “Phải rời khỏi đây trước khi bọn họ quay lại.”

Con ngựa đuổi theo tiếng gió, chạy như điên dưới ánh trăng.
Trong xe, ánh nến ấm áp xua đi bóng tối, Thích Bạch Thương mệt mỏi tựa vào án thư.
Nghĩ tới mũi kiếm lạnh buốt trong đêm, nàng chậm rãi đưa tay đặt lên bên cổ.
“Khụ…”
Thích Bạch Thương khẽ nhíu mày “Liên Kiều, đưa gương.”
Nhận lấy đồng kính, nàng soi thử nơi cổ…
Làn da trắng mịn như ngọc hiện rõ một vết xước đỏ rực rành rành.
Đó là mũi tên đầu tiên trong rừng đã cứu nàng.
Còn mũi thứ hai kia, nếu không tránh kịp thì e rằng giờ này không chỉ là một vết thương nhẹ như thế.
Liên Kiều vừa thoa thuốc vừa nghiến răng “Tên đó đúng là điên rồi Sao lại có thể bất chấp ra tay như thế Rốt cuộc họ là ai, còn biết vương tắc gì nữa không ”


⬅ Trước Tiếp ➡