Chương 11
Liên Kiều một thân một mình chạy lên trước xe, đứng ở khoảnh đất trống gần lối vào rừng rậm. Giờ phút này, nàng ấy chống nạnh, cố gắng cất cao giọng khàn khàn về phía kẻ đang áp sát “Ngươi… ngươi tới đây mà đuổi ta này ”
Ngay trước khi Thích Bạch Thương bước ra khỏi xe, quả thật tên kia đã bị dụ rời khỏi trận như ý nàng…
Cho đến hiện tại.
“Giết chủ trước rồi giết tớ ” Tên đang đấu với Tử Tô liếc thấy y phục trên người Thích Bạch Thương, lập tức quát lớn.
Tên vừa chạy đi liền không chút do dự xoay người quay về, vung đao phát ra ánh bạc như tuyết, vẽ ra một dải sáng lạnh lẽo dưới trăng.
Sát khí đã ập tới sát xe trong chớp mắt, thoáng chốc không còn đường né tránh.
“Tiểu thư ”
Liên Kiều quay đầu lại, vừa trông thấy mặt mày đã biến sắc, khóe mắt muốn nứt ra, tiếng thét cũng nghẹn trong cổ họng.
Vậy mà trên càng xe, thiếu nữ mặc váy lụa hồng phấn lại tựa như bị doạ đến ngẩn người, cúi đầu đứng yên không nhúc nhích.
Ánh đao chém thẳng xuống.
Tay trái giấu sau lưng của Thích Bạch Thương bỗng bật mở nắp bình ngọc, đè tay xuống.
“Ba.”
Tác dụng của thuốc chỉ khuếch tán trong vòng một trượng, nhất định phải đánh trúng ngay lần đầu tiên, không được sớm, cũng chẳng thể trễ.
“Hai.”
Thích Bạch Thương hít sâu một hơi, khí lạnh đêm khuya len vào tận tim phổi.
“Một…”
Chính là lúc này.
Thích Bạch Thương chợt ngẩng đầụ
Một nhát đao lạnh buốt xé gió chém xéo từ sau tấm sa mỏng, sượt ngang qua má nàng rồi lao thẳng sang một bên.
Ánh trăng soi bóng dung nhan kiều diễm rực rỡ nhất Kinh Hoa.
Người kia nhìn thấy dung mạo nàng dưới ánh trăng, lưỡi đao vốn đang chém xuống chiếc cổ mảnh mai kia bất giác giảm đi ba phần lực.
Song Thích Bạch Thương không hề dừng lại dù chỉ một chút.
Tay trái giấu sau lưng khẽ nhấc lên, bên dưới tay áo lụa rộng có hoa văn hình đóa sen, nàng đã chuẩn bị thả chiếc bình ngọc chí mạng kia.
“Choang ”
Một tiếng dây cung bật mạnh vang lên.
Trong khoảnh khắc, tiếng gió rít phá tan màn đêm thăm thẳm.
Một mũi tên xé gió lao tới.
“Vút ”
“Keng ”
Lưỡi đao như ánh tuyết ngay trước mắt Thích Bạch Thương bị bắn văng ra, mũi tên lạnh buốt sượt qua bên cổ nàng, cắm thẳng vào mép gỗ xe ngựa phía saụ
“Ù…”
Lông vũ trên cán tên dừng lại ngay bên tai nàng, đang không ngừng rung lên.
Chỉ trong một hai nhịp thở, vài lọn tóc đen được búi lên gọn gàng bên tai nàng buông rủ xuống như thác nước đổ tràn.
Tóc đen, da trắng, môi đỏ, mắt đen.
Dung nhan xinh đẹp bỗng như được tô thêm vẻ yêu mị dưới ánh trăng.
Ngay cả những binh sĩ mặc giáp nặng vừa áp sát, trong nháy mắt đã chế ngự hai tên thích khách từ hai bên đường nhảy ra kia, giờ khắc này cũng không nhịn được mà ngoảnh đầu liếc nhìn nàng.
Gương mặt tái nhợt càng khiến nhan sắc ấy càng khuynh thành.
Thế nhưng trên gương mặt mỹ nhân lại chẳng hề có lấy nửa phần sợ hãi.
Trái lại, giữa vòng vây của những chiếc mặt nạ dữ tợn kia, Thích Bạch Thương chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn về phía cánh rừng rậm cuối con đường.
Trong rừng có một bóng dáng mơ hồ, không nhìn rõ dung mạo. Người đó đứng lặng tựa ngọc sơn, trường bào tung bay, không nhiễm chút bụi trần.
Lúc này, ánh mắt mọi người đều hướng về nơi đó, chỉ riêng người ấy hơi cúi đầu, thản nhiên cụp mi,
từng đốt ngón tay trắng như ngọc buông dây cung ra, thuận tay thu lại chiếc cung dài.
“Tiểu thư… tiểu thư…”