Chương 10
Dưới ánh trăng, gió bất chợt thổi qua khiến bóng đổ lay động…
Ngựa hí vang phía trước, sát khí cuồn cuộn phía saụ
Lưỡi đao sắc bén xé gió lao tới, Tử Tô nghiêng người tránh sang bên, nhát kia bổ mạnh vào càng xe. Gỗ gãy văng tung tóe, tiếng ngựa hí kinh hãi vang lên.
Một đao khác nối gót lao đến, nhanh chóng vung xuống. Trong giây phút ngàn cân treo sợi tóc, Tử Tô chỉ kịp vung tay, rút chủy thủ giấu trong tay áo ra đỡ, sau đó giật cương thật mạnh, xe ngựa bị buộc phải dừng lại.
Bên ngoài rèm vải, giọng Tử Tô trầm hẳn xuống “Bảo vệ tiểu thư.”
Nói rồi, nàng ấy rút đao, bước xuống xe.
Tiếng binh khí va chạm vang rền giữa đêm dài, đánh động lũ chim trong rừng bay tán loạn.
“Mau giết ả ”
Tiếng quát dữ tợn của kẻ truy sát vang vọng trong màn đêm.
Thoạt nhìn đã biết là giết người diệt khẩu, chẳng buồn hỏi han điều gì.
Mặt mày Liên Kiều tái mét, nghiến răng lấy hết can đảm hé rèm nhìn ra “Tiểu thư, bên ngoài có hai người, cưỡi chung một ngựa. E là người có võ công, một mình Tử Tô chắc không cầm cự được lâụ”
Thích Bạch Thương khẽ nhíu mày, suy tính nhanh như chớp.
Lúc này đã vào đêm khuya, lại giữa rừng sâu, dù vẫn đang ở trên quan đạo nhưng muốn đợi người qua đường đến cứu thì e là ba người các nàng phải đứng chờ dưới âm ti mới may ra gặp được.
Cách này không ổn.
Dựa vào thân phận và dung mạo, thiếu niên kia không giống người nhà quyền quý. Đám truy sát toàn ra tay chí mạng, rõ ràng không phải cướp của mà là muốn giết người. Dù có giao hắn ra hay vứt lại cũng chưa chắc bảo toàn được tính mạng của ba người các nàng.
Cách này cũng không xong.
“Thiên thời, địa lợi, nhân hoà đều không có… thật đúng là xui tận mạng.”
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, Thích Bạch Thương đã nghĩ hết một lượt, cuối cùng khẽ thở dài.
Chỉ còn lại một cách cuối cùng.
Liên Kiều buông rèm xuống, ngoảnh lại thấy tiểu thư nhà mình vẫn ngồi yên như cũ, không nhúc nhích lấy một phân, vội vàng sốt ruột kêu lên “Tử Tô không cản nổi hai người đó đâu, để em ra ngoài dẫn dụ một tên, tiểu thư mau đánh xe chạy đi ”
Thích Bạch Thương kéo tay Liên Kiều lại “Chúng có ngựa, còn ta thì không biết đánh xe. Nếu lao xuống vực thì cũng tan xương nát thịt, chi bằng để chúng chém một đao cho xong.”
Lời nói nhẹ nhàng nhưng ý chí thì vững như sắt đá.
Liên Kiều suýt nữa đã bật khóc vì vội “Tiểu thư, lúc này rồi mà người còn nói mấy lời lạnh nhạt đó được sao ”
Chưa dứt lời, một chiếc bình ngọc nhỏ đã bị nhét vào tay nàng ấy.
Nàng ấy cúi xuống nhìn, sững sờ “Tiểu thư?”
“Ta từng dạy em, phải dùng nơi trống trải rộng rãi.” Thích Bạch Thương chậm rãi nhíu mày “Nhớ nín thở, tốt nhất là…”
“Em hiểu rồi Tiểu thư bảo trọng ” Liên Kiều lập tức cắt lời, siết chặt bình ngọc trong tay, vội vàng chui ra khỏi xe ngựa.
Thích Bạch Thương không nhìn nét mặt quyết liệt như liều mạng của nàng ấy, nàng cũng lặng lẽ bóp chặt một vật trong lòng bàn tay trái ngay sau đó, tay kia vịn vào thành xe, chậm rãi đứng dậy.
Trước khi cúi người bước ra khỏi xe, nàng đeo mạng che mặt lên, ngoảnh đầu, nhìn thiếu niên đang nằm dưới sàn xe thêm một lần nữa.
“Ta đã tận tình tận nghĩa rồi, ngươi tự cầu phúc đi.”
Rèm xe sau lưng nàng buông xuống.
Thích Bạch Thương bám lấy mép xe ngựa, từ từ đứng thẳng người, ngẩng đầu nhìn xuống bên dưới.
Đêm nay, ánh trăng mờ ảo, phủ ánh sáng bạc như nước.
Tử Tô đang giao đấu với một tên ở phía Đông cách đó vài trượng.