Khương Mật hôm nay lần thứ hai bị cướp mất ly, dù tính tình tốt mấy cũng hơi không vui. Cô nhíu mũi, nghiêm túc “Còn chưa đầy hai tháng nữa là em mười tám rồi.”
Thấy Hà Viêm không lay chuyển, Khương Mật trách móc anh “Anh Hà Viêm, anh vừa mới nói anh không cổ hủ như anh Giang Xuyên mà.”
Hà Viêm không cãi, dứt khoát ngửa đầu uống nốt nửa ly bia, rồi đặt chai lên chỗ tay cô không với tới.
Khương Mật trừng mắt nhìn anh, thấy anh mặt tỉnh bơ, chỉ có thể tức tối cúi đầụ
Hà Viêm nhìn Khương Mật đối diện, ủ rũ như thể vừa bị anh bắt nạt, đưa tay gãi mũi.
Anh không có em gái, chỉ có một cậu em là Hà Trạch, mà Hà Trạch nhiều lúc còn chững chạc hơn cả anh, lúc này lại thấy bối rối, vụng về hỏi han tâm trạng cô “Sốt ruột học uống bia rượu như vậy... là vì không được đi chơi với bạn cùng phòng nên buồn à?”
Khương Mật cúi đầu, ngón tay khẽ cọ lên dòng chữ đỏ in trên đĩa, hai giây sau mới ngẩng lên, cong môi nói “Không có đâu, hôm nay em thấy vui lắm.”
Hà Viêm cứ nhìn cô như thế, không nói gì, không biết là tin hay không tin.
Khương Mật nhìn anh vài giây, mím môi, cụp mắt tránh ánh mắt anh. Rất nhanh, cô lại ngẩng lên, nhỏ giọng hỏi “Anh Hà Viêm... hôm nay anh, tâm trạng... ổn chứ ạ?”
Cô cảm thấy hôm nay Hà Viêm có chút gì đó lạ lạ, vẫn cười, vẫn uể oải, nhưng so với lúc nhìn thấy anh trên sân khấu hôm qua, lại mang theo vẻ mệt mỏi không rõ ràng.
Chân mày Hà Viêm khẽ động, bỗng nở nụ cười, có vẻ thấy câu hỏi này hơi kỳ cục, đương nhiên đáp “Dĩ nhiên rồi, anh có ngày nào không vui đâu?”
Khương Mật nhìn khuôn mặt anh, nhất thời không biết nói gì, hồi lâu mới nhỏ giọng “ồ” một tiếng.
Cô hơi mất tập trung, cánh tay động đậy, vô tình làm rơi mấy cái xiên sắt đã ăn xong gần mép bàn “lạch cạch” rơi xuống đất.
Khương Mật cúi xuống định nhặt, thì Hà Viêm đã nhanh tay cúi người xuống trước, miệng bảo “Em đừng động, để anh.”
Hà Viêm cao lớn, chui xuống gầm bàn hơi khó khăn.
Khương Mật vừa theo dõi động tác của anh, vừa nghe thấy sau tấm vách có người ngồi xuống, rồi vang lên tiếng nói.
“Vương Mãnh và Hà Viêm đâu?”
Khương Mật ngẩn ra, thì ra Hà Viêm đi cùng người khác.
Cô vừa định quay đầu nhìn thì lại nghe thêm một giọng nữa.
Giọng kia mang theo ý cười, nhưng lại khiến người ta khó chịu một cách khó hiểu “Chẳng lẽ hai người đó trốn không tính tiền?”
Khương Mật sững người ngẩng lên, nhìn thấy Hà Viêm từ dưới bàn ngồi thẳng dậy, đặt xiên vào một bên.
Cô nhìn gương mặt anh.
Có lẽ ánh mắt cô quá rõ ràng, Hà Viêm nhướng mắt nhìn sang, chạm phải ánh mắt cô.
Trên mặt anh, không có biểu cảm gì cả.
Khương Mật có chút lúng túng, nhưng cuộc đối thoại sau lưng cô vẫn tiếp tục vang lên.
“Cậu đúng là hài thật, lần nào bọn mình ra ngoài chẳng phải đại thiếu Hạ trả tiền à?”
“Hôm nay khác chứ, cậu không nghe Vương Mãnh nói Hạ Viêm cãi nhau với gia đình à? Cậu ta còn dặn hôm nay đừng để Hạ Viêm thanh toán.”
“Vương Mãnh cũng buồn cười ghê, Hạ Viêm dù sao cũng chẳng thiếu tiền ăn một bữa, có điều thật không hiểu cậu ta nghĩ gì. Nếu tôi có ông bố giàu như vậy, ông ấy bảo tôi đuổi chó tôi cũng chẳng đuổi gà.”
“Đại thiếu gia không vướng khói lửa nhân gian mà. Thật ra cũng chẳng khác nhau là mấy, ở nhà không nịnh bố thì ra ngoài cũng phải nịnh sếp.”
“Ha, mấy thiếu gia thì hiểu gì chuyện đó, sống sung sướng quá mới rảnh rỗi mà làm màụ”
Hai người đó ngồi quay lưng lại phía Khương Mật, nên không nhìn thấy Hạ Viêm. Nhưng Khương Mật thì lại đối diện với anh.
Cô ngồi không yên, đối diện với anh, nhìn anh ăn uống với vẻ mặt thản nhiên, như thể bọn họ chẳng hề nói đến anh vậy.