Hà Viêm thu hồi ánh nhìn, nhướng mày “Tôi đến là thắng chắc à, tin tưởng kỹ năng bóng rổ của tôi thế cơ?”
Vương Mãnh cười toét miệng “Xàm, cậu tới là sẽ có mấy em gái tới cổ vũ, thua cũng đáng ”
Hà Viêm “...”
Hai người kia cười khẽ, móc thuốc ra, bật lửa đánh một cái, đưa điếu thuốc lên miệng.
Hai người đó ngồi đối diện Hà Viêm, anh liếc nhìn họ, rồi lại liếc sang Khương Mật chỉ cách một vách ngăn, đốt ngón tay gõ nhẹ lên bàn, hất cằm ra hiệu “Ra ngoài hút.”
Bình thường hai người đó cũng từng hút thuốc trước mặt anh, nên không để tâm.
Một người nói “Ngoài kia lạnh lắm.”
Người kia cười cười “Không sao đâu, Hà Viêm, ông chủ không quản đâụ”
Hai người nói xong thấy Hà Viêm im lặng, chỉ nhìn họ không biểu cảm, trong ánh mắt hiếm khi có sự nghiêm túc.
Hai người chợt cảm thấy điếu thuốc trên tay như bỏng rát, thu lại vẻ đùa cợt, khoác áo bước ra ngoài.
Vương Mãnh chỉ nghĩ Hà Viêm hôm nay tâm trạng không tốt, cũng không nhắc tới chuyện gia đình nữa, luyên thuyên mấy chuyện tào lao, nhưng Hà Viêm cứ như đang hồn vía trên mây, mắt không thèm liếc, chỉ “ừm à” lấy lệ.
Vương Mãnh đang cố vắt óc nghĩ chuyện gì vui để khiến anh bật cười, thì điện thoại rung lên, nhìn là bạn gái gọi tới, không dám chậm trễ. Lại sợ Hà Viêm phát hiện mình bị bạn gái quản lý chặt, bèn giả vờ nghiêm túc ra hiệu, rồi nhanh như chớp chạy vào nhà vệ sinh nghe điện.
Hà Viêm nhìn một hồi, phát hiện lúc Khương Mật đợi đồ ăn cũng không nhìn điện thoại, chỉ chống hai tay lên thành ghế, đơn thuần ngồi như vậy.
Lúc Vương Mãnh đứng dậy, trùng hợp món Khương Mật gọi cũng được mang lên, Hà Viêm thấy cô không quen tay mở chai bia ra, rót vào ly, chưa ăn gì đã muốn uống bia.
Hà Viêm đứng dậy, bước tới.
Khương Mật nhìn chằm chằm ly bia, nuốt nước miếng, tuy chỉ là bia, nhưng anh Giang Xuyên không cho cô uống, nên cô chưa từng uống.
Cô cầm ly lên, tò mò đưa lên miệng, môi vừa chạm miệng ly, một bàn tay lớn bất ngờ đưa tới, nắm lấy ly bia.
Bàn tay to, ấm hơn tay cô, ngón tay lướt qua ngón cô, khéo léo lấy đi ly rượụ
Khương Mật ngẩn người, ngơ ngác ngẩng đầu “Anh Hà Viêm...”
Hà Viêm ngồi xuống đối diện cô, nhìn ly bia trong tay, khẽ cười.
Nửa ly toàn là bọt bia.
“Chưa ăn gì đã uống đồ cồn à?”
Khương Mật phản ứng lại, do dự một chút, nhỏ giọng nói “Anh Hà Viêm, anh đừng nói với anh Giang Xuyên nhé."
“Giang Xuyên quản nhiều thế, bia cũng không cho uống à.”
Thấy Khương Mật khẽ gật đầu, còn bĩu môi không quá rõ ràng, Hà Viêm cười “Yên tâm, anh không cổ hủ như cậu ta đâu, ăn chút gì đi, lát nữa rồi uống.”
Mắt Khương Mật sáng lên, giơ tay gọi phục vụ.
Vẫn là cô gái ban nãy, lần này không hiểu sao tới rất nhanh, thái độ cũng tốt lạ thường.
Khương Mật hơi khó hiểu, gọi thêm vài món, mời Hà Viêm ăn cùng.
Hà Viêm thấy Khương Mật ngồi đối diện, mỗi lần ăn đều hơi nheo mắt lại, vẻ mặt như đang ăn thứ gì ngon lắm, bật cười khẽ, cái bụng cả tối không thấy thèm ăn như sống lại.
Anh ăn vài miếng, tiện miệng hỏi “Sao lại đi ăn một mình thế?”
Khương Mật nuốt miếng đồ ăn, đáp “Ban đầu định đi với mấy bạn cùng phòng, mà các bạn ấy đi chơi rồi, không cho em đi cùng, em bèn ra đây một mình.”
Hà Viêm khẽ nhíu mày, nghi ngờ cô bị bạn trong ký túc xá xa lánh, định nói gì đó lại thôi, đẩy ly bia bên cạnh sang cho cô.
Khương Mật liếm môi, cầm ly lên, đôi mắt long lanh, tiếp tục nói “Các bạn ấy bảo đợi em đủ mười tám tuổi mới dẫn đi bar, nhưng em còn chưa uống bia bao giờ, phải luyện trước đã.”
Hà Viêm suýt nghẹn vì câu nói thẳng tưng của cô, vội đưa tay giành lại ly lần nữa “Em vẫn đừng uống nữa thì hơn.”