⬅ Trước Tiếp ➡
Khương Mật bỗng cảm thấy có chút buồn, không biết là vì Hạ Viêm bị bạn bè nói về sau lưng với giọng điệu khinh miệt, hay là vì vẻ bình thản như chẳng hề quan tâm gì của anh lúc này.
Khương Mật cảm giác như ngồi trên đống kim châm, cô chỉ muốn bịt tai lại, không muốn nghe người ta dùng chuyện riêng tư của Hạ Viêm để đâm thủng nụ cười mà anh vừa gượng gạo nói rằng "tâm trạng không tốt".
Ban đầu Hạ Viêm không định lên tiếng, nhưng anh sợ nếu còn không mở miệng, cô gái nhỏ ngồi đối diện chẳng dám thở mạnh kia sẽ bị nghẹn đến hỏng mất.
Anh rút một tờ giấy ăn, lau tay, ngồi thẳng người định lên tiếng, thì có người đã kêu lên trước một cách khoa trương “Woa, Hạ Viêm, tôi không nhìn nhầm đấy chứ? Cậu lại đi ăn với con gái, mà còn là đi riêng ”
Vương Mãnh từ nhà vệ sinh trở ra, vẻ mặt ngạc nhiên như vừa thấy chuyện động trời.
Những người còn ngạc nhiên hơn là hai thành viên khác trong đội bóng, cả hai đồng loạt quay đầu lại, nhìn thấy Hạ Viêm thì biểu cảm như gặp quỷ.
Khương Mật quay đầu, tức giận trừng mắt nhìn họ, thấy sắc mặt hai người đó thay đổi liên tục như bảng màu, lúc trắng bệch, lúc lại đỏ bừng.
Cả hai lẫn Hạ Viêm và Khương Mật đều im lặng, bầu không khí trở nên cực kỳ gượng gạo.
Vương Mãnh vẫn chưa nắm được tình hình, cười khờ khạo không đúng lúc “Thật là chuyện ngàn năm có một.”
Anh ta cười được một lúc, mới nhận ra không ai hưởng ứng, lập tức tự vả một cái “Nhìn tôi này... Ờm... Bạn gái tôi gọi, tôi đi trước nhé, Hạ Viêm.”
Nói xong, Vương Mãnh ra hiệu cho hai người kia, hai người đó với vẻ mặt như đưa đám, bị anh ta kéo đi mất.
Vương Mãnh thanh toán xong, ba người nhanh chóng biến mất.
Khương Mật và Hạ Viêm ngồi đối diện nhau, nhất thời không ai nói gì, sự im lặng khiến bầu không khí càng thêm ngột ngạt.
Khương Mật cắn môi, lấy hết can đảm, mắt nhìn chằm chằm mặt bàn, nói có phần lắp bắp “Thật ra, hôm nay em chẳng vui vẻ gì cả, giảng viên hướng dẫn nhất định bắt em tham gia vở kịch của lớp, các bạn cùng phòng thì đi chơi hết rồi, chỉ còn mỗi em, ba em và anh Giang Xuyên cũng đều bận…”
Cô nói một hơi dài, rồi lại cảm thấy mấy chuyện vặt vãnh này dường như chẳng đáng kể gì, đành ngượng ngùng ngậm miệng lại.
Hạ Viêm nâng tay rót rượu vào ly, tay anh rất vững. Chờ đến khi lớp bọt trong ly tan gần hết, anh nhếch môi cười nhạt, ngẩng đầu nhìn Khương Mật “Em đang định dùng việc em khổ hơn anh để an ủi anh à?”
Khương Mật nhất thời á khẩu, như đang cân nhắc đâu mới là câu trả lời đúng.
Hạ Viêm nghiêng người về phía trước, hơi rướn đến gần, mày mắt lộ ý cười, giọng nói mang theo chút tự giễu “Vậy em chắc không so được với anh rồi… Hôm nay anh vì nhìn không thuận mắt sự giả dối của ba mình, không nghe sắp xếp của ông ta, bị cắt viện trợ, rồi bị đuổi khỏi nhà, từ thiếu gia trong miệng họ biến thành một kẻ rỗng túi.”
Sắc mặt Khương Mật dần trở nên nghiêm túc, cô không nói gì, chỉ im lặng nhìn anh.
Hạ Viêm dời mắt đi, chính anh cũng không rõ sao lại nói nhiều đến vậy, giờ nghĩ lại thì có vẻ dư thừa. Có lẽ Khương Mật cũng thấy anh chuyện bé xé ra to, tự chuốc khổ vào thân, giống như Hạ Trạch, như hai người bạn trong đội, như đại đa số người ngoài kia.
Một thoáng, Hạ Viêm cảm thấy nhạt nhẽo, anh nâng ly uống cạn, đang định nói đưa cô về ký túc xá, thì bỗng nghe cô nhẹ nhàng gọi “Anh Hạ Viêm.”
Trong lòng Hạ Viêm thở dài, chuẩn bị sẵn tinh thần nghe vài lời an ủi gượng ép.
Anh ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt trong veo, đen láy của Khương Mật. Mắt cô trong như thể chưa từng thấy những mặt xấu xí của thế giới này.
Hạ Viêm nhìn vào mắt cô, chợt có chút ngơ ngẩn.
⬅ Trước Tiếp ➡