Khương Mật liếc nhìn phong thư màu hồng, còn luống cuống hơn cô gái kia, vội xua tay, “Không được không được, hay là cậu tự đưa đi nhé.”
Cô gái cũng vội xua tay, “Tớ đâu dám đưa cho anh ấy, cậu giúp tớ đi mà, tớ mời cậu uống trà sữa... không, mời cậu ăn cơm luôn ”
Thấy cô gái kia cũng giống mình, có phần sợ xã giao mà vẫn cố lấy dũng khí viết thư tình, Khương Mật không còn đề phòng xa lạ như lúc đầu, tò mò hỏi, “Cậu đã dám viết rồi, sao lại không dám tự đưa?”
Cô gái mặt tròn ghé lại gần, trợn mắt hỏi cô, “Trần Diễn có đẹp trai không?”
Khương Mật cũng nghiêng đầu lại, như hai điệp viên bí mật, gật đầu mạnh một cái, “Ừm.”
Cô gái nhỏ giọng nói, “Anh ấy càng đẹp trai thì càng độc miệng, nghe đồn trước đây có một nam sinh tỏ tình với anh ấy, bị anh ấy nói cho khóc luôn.”
“Nam sinh ” Khương Mật trừng to mắt, vội lấy tay bịt miệng.
Cô nuốt nước bọt, không nhịn được hỏi, “Nếu anh ấy độc miệng vậy, sao cậu còn thích anh ấy?”
Cô gái đẩy gọng kính, mặt đỏ ửng, ngượng ngùng nói, “Tớ... khẩu vị nặng một chút.”
Khương Mật “...”
Khương Mật liếc thấy Trần Diễn đang quay lại từ cửa, thở phào nhẹ nhõm, “Anh Trần Diễn về rồi, đúng lúc đấy, cậu tự đưa cho anh ấy đi, thật ra anh ấy cũng không đáng sợ như vậy đâụ..”
Lời còn chưa nói xong, phong thư màu hồng đã bị cô gái mặt tròn nhét vào tay cô, rồi cô ấy như cơn gió biến mất.
Khương Mật sững người, nhìn Trần Diễn đang bước tới, vừa nãy còn nói anh không đáng sợ mà giờ đã căng cứng cả người, theo phản xạ nhét vội phong thư vào túi máy tính bên cạnh.
“Viết đến đâu rồi?” Trần Diễn kéo ghế ngồi xuống.
Vừa nãy không có ý định giúp cô gái kia đưa thư, giờ Khương Mật càng không có can đảm, cô có thể tưởng tượng được vẻ mặt Trần Diễn.
Anh nhất định sẽ nhướng mày nhìn cô, nói “Khương Mật, em rảnh rỗi vậy cơ à, lo chuyện bao đồng, chắc là báo cáo viết xong hết rồi ha?”
Mặt Khương Mật nhăn lại, lắc đầu nhẹ.
“Không biết viết?” Trần Diễn hỏi.
Khương Mật hoàn hồn, vội vàng gật đầu, lại lắc đầu, “Không không, biết viết biết viết.”
“Xì.” Trần Diễn vậy mà lại cười, không phải kiểu cười khẩy mà là nụ cười lộ răng, vốn đã có đôi mắt đào hoa, lúc cười mắt cong lên, thần thái rực rỡ, khiến Khương Mật ngẩn người.
Dường như anh cũng nhận ra sự khác thường, nhanh chóng thu lại nụ cười.
Anh lại khôi phục giọng điệu khó ưa quen thuộc, gật đầu “Vừa nãy còn tưởng nhìn nhầm em, giờ xem ra không nhầm.”
Khương Mật “...”
Nhất định là đang chửi cô Đừng tưởng cô không nghe ra
Khương Mật không dám cãi lại, không phải, là không muốn đôi co với anh, cúi đầu nghiêm túc viết báo cáo.
Viết được một lúc, Khương Mật cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng rơi lên mặt mình, cô dừng tay, rụt rè quay đầu nhìn anh.
Trần Diễn lại dời ánh mắt sang chỗ khác. Đúng lúc Khương Mật định viết tiếp, anh bỗng hỏi “Vừa nãy... sợ không?”
Khương Mật khựng lại, hiểu ra anh đang nói chuyện của đàn chị, lắc đầụ
Trần Diễn nhìn cô một cái, ngón tay thon dài gõ nhẹ vào thành cốc cà phê, môi mấp máy nhưng lại chần chừ chưa nói.
Khương Mật lập tức hiểu ý, nhanh nhẹn nói “Yên tâm đi, anh Trần Diễn, em sẽ không nói ra đâụ”
Trần Diễn nhíu mày.
Khương Mật hỏi “Anh Trần Diễn, sau đó anh nói chuyện với đàn chị thế nào rồi?”
“Không nói gì nhiều, bảo cô ta rút khỏi dự án.”
“À...” Khương Mật do dự, nói, “Anh Trần Diễn, như vậy có hơi...”
Trần Diễn ngừng gõ cốc, ngước mắt nhìn cô, giọng lạnh đi “Sao, em cũng thấy anh máu lạnh, không có tình người?”
“Không không,” Khương Mật trợn tròn mắt, giận dỗi nói, “Chị ta nói xấu anh nhiều như vậy, sai là chị ta, bị người khác làm tổn thương rồi phản kháng lại là không có tình người à? Đây gọi là đạo đức giả. Em chỉ lo... đàn chị lại đi nói xấu anh với hai đàn anh còn lại...”