⬅ Trước Tiếp ➡
Khương Mật vừa nhìn đã thấy Trần Diễn đứng ở góc rẽ, cảm giác lực tay của Lý Giai Ý đang nắm lấy cô lơi đi một chút, cô lập tức vùng ra, như chim non tìm được mẹ, lao thẳng về phía Trần Diễn.
Cô nép sau lưng anh, kiễng chân lại gần một chút, lí nhí mách, “Anh Trần Diễn, chị ta vừa nãy nói xấu anh ”
Trần Diễn ngẩng mắt nhìn cô, “Em viết xong báo cáo rồi?”
Khương Mật sững người, ấp úng nói “Chưa... chưa ạ.”
“Không phải mai phải nộp sao, định thức đêm viết à?”
“…”
“Giờ em đi viết ngay.” Khương Mật muốn khóc mà không có nước mắt, ngoan ngoãn quay người đi về quán cà phê.
Trần Diễn không nhìn Lý Giai Ý đang đứng bên cạnh, đợi Khương Mật đi xa một đoạn, anh mới sải bước theo, không quay đầu lại mà nói, “Dự án này, cậu với tôi chỉ có thể giữ lại một người.”
Lý Giai Ý trong lòng đã mang đầy bất mãn với Trần Diễn, vốn dĩ còn đang do dự không biết có nên cúi đầu giải thích, vừa nghe thấy vậy thì hơi hoảng, “Trần Diễn, tôi chỉ vì nhất thời tức giận nên nói vài câu về cậu, cậu cần gì phải đối xử với tôi như vậy?”
Bước chân Trần Diễn khựng lại, quay đầu nhìn cô ta, “Tôi vừa nói với cậu rồi, đừng ảnh hưởng tới dự án, cũng đừng ảnh hưởng tới người khác, cậu chẳng làm được chuyện nào trong đó.”
Lý Giai Ý vội muốn giải thích, nhưng Trần Diễn không cho cô ta cơ hội, “Đừng nói cậu không có, cả nhóm đang cố gắng cứu vớt lỗi của cậu, còn cậu đang làm gì?”
Lý Giai Ý cắn môi, trong ánh mắt lộ ra một chút van xin, “... Là tôi xúc động, Trần Diễn, cho tôi một cơ hội nữa được không? Lần này tôi nhất định sẽ làm tốt.”
“Cơ hội nhiều lúc chỉ có một lần.”
Nói xong anh quay đi không chút do dự.
Cơ thể Lý Giai Ý loạng choạng, nghiến răng tức giận hét lên, “Trần Diễn, cậu đúng là đồ máu lạnh, cậu chẳng có chút tình người nào cả ”
Trần Diễn bước chân không ngừng lại, giọng điệu thản nhiên “Cái đó không phải cậu đã sớm biết rồi sao.”
Lý Giai Ý cứ đứng yên tại chỗ, cảm thấy đầu mình nóng bừng lên, như thể giây tiếp theo sẽ nổ tung tại chỗ vậy.
Cô ta thành tích cũng tạm được, nhưng vẫn còn thiếu một chút mới đủ điều kiện để được xét tuyển thẳng học cao học. Lần này cũng là vì là đồng hương của Viên Cao Sướng nên cô ta mới quấn lấy cậu ta mấy lần, cuối cùng mới miễn cưỡng được tham gia vào dự án này. Cô ta đã là sinh viên năm ba, nếu không thể chen chân vào dự án rất có khả năng giành được giải này, thì cơ hội xét tuyển thẳng coi như chẳng còn.
Lý Giai Ý phát hiện, so với tiền đồ, hình như cô ta cũng chẳng thích Trần Diễn đến thế.
Bây giờ mỗi lần nghĩ tới Trần Diễn là cô ta lại nghiến răng nghiến lợi, nếu lại nhìn thấy gương mặt điển trai kia, cô ta chỉ muốn tát cho anh hai cái thật mạnh
Khương Mật nghiêm túc nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, thỉnh thoảng cảnh giác liếc về phía cửa quán cà phê. Không thấy bóng dáng Trần Diễn đâu, cô lập tức gõ bàn phím với tốc độ ánh sáng.
Đông Đông, chiều nay tớ không đi học môn tự chọn được, nếu có điểm danh thì giúp tớ điểm danh nhé
Tạ Đông trả lời rất nhanh, Chiều nay bọn mình còn môn tự chọn à?
Vương Tuệ Nhã ...
Yên tâm đi, Mật Mật. Báo cáo bên cậu sao rồi?
Khương Mật đang chăm chú trả lời tin nhắn thì chiếc ghế đối diện khẽ động, có người ngồi xuống.
Chưa kịp nhìn rõ là ai, cô lập tức đóng WeChat lại, chuyển nhanh sang văn bản báo cáo, ngẩng đầu, “Anh Trần Diễn...”
Khương Mật chớp chớp mắt, cô gái mặt tròn ngồi đối diện cũng chớp mắt.
“Cậu là...?” Khương Mật có chút ngơ ngác, nhỏ giọng hỏi.
Cô gái mặt tròn mặt lập tức đỏ ửng, nhanh chóng lôi ra một phong thư màu hồng, ngượng ngùng nói “Tớ thấy cậu vừa rồi ngồi với Trần Diễn của khoa Tài chính, phiền cậu đưa cái này cho anh ấy giúp tớ nhé.”
⬅ Trước Tiếp ➡