⬅ Trước Tiếp ➡
Khương Mật còn đang cau mày suy nghĩ, Trần Diễn đột nhiên nghiêng người về phía cô, chống tay lên bàn, rút ngắn khoảng cách, nheo mắt nhìn gương mặt cô, như thể muốn nhìn thấu từng biểu cảm.
Khoảng cách này vượt quá ranh giới an toàn trong giao tiếp, sự hiện diện và khí chất mạnh mẽ của Trần Diễn khiến Khương Mật nín thở, tựa vào lưng ghế, lấy dũng khí nhìn vào mắt anh, nhưng chỉ đối mắt trong tích tắc rồi vội dời ánh nhìn, chỉ dám nhìn sống mũi cao thẳng của anh.
“Sao em lại biết cô ta bịa chuyện?” Giọng Trần Diễn trầm thấp, ánh mắt sâu thẳm.
Khương Mật vì nín thở mà mặt đỏ bừng, mắt đen láy vô định nhìn sống mũi của anh.
“Nếu lỡ cô ta nói thật thì sao?” Trần Diễn cúi đầu nhìn cô, không cho cô né tránh ánh mắt.
Mi mắt Khương Mật run lên, cúi đầu, ánh mắt rơi xuống cổ anh, nơi chiếc áo len cổ cao đen lộ ra yết hầu rõ ràng, chuyển động lên xuống theo từng lời nói.
Cô hoảng loạn không biết nhìn đi đâu, Trần Diễn lại truy hỏi tiếp “Em tin tất cả những người mới quen sao, ai đối xử tốt với em chút là em đều nghĩ người đó tốt à?”
Cô nín thở lâu đến sắp không chịu nổi, bỗng thở hắt ra một hơi, hít sâu một cái để lấy lại bình tĩnh.
Anh sao lại ép người quá đáng như vậy, như đang xét hỏi phạm nhân
Mặt Khương Mật đỏ bừng, mắt rơm rớm nước, giận dữ ngẩng đầu trừng anh.
“Anh là bạn của anh Giang Xuyên, tuy chúng ta quen chưa lâu, nhưng em biết... tuy em chưa hiểu rõ anh là người thế nào, nhưng em biết, anh không phải người như đàn chị nói, em chỉ biết thế ”
Khương Mật thở gấp, trừng mắt nhìn Trần Diễn.
Trần Diễn nhìn cô gái nhỏ bị anh chọc giận đến dựng lông, ánh mắt dừng trên gương mặt cô mấy giây rồi chậm rãi rút lại, đưa cốc nước của cô đến, ra vẻ tốt bụng nói “Gấp gì, uống miếng nước đi.”
Khương Mật uống một ngụm, vẫn tức, trừng mắt nhìn anh đầy cảnh giác.
Trần Diễn hất cằm về phía máy tính, ngả người dựa vào lưng ghế, khôi phục lại thần thái bình thường, nhướng mày “Còn không mau viết tiếp?”
Khương Mật “...”
Không phải anh ép cô hỏi tới hỏi lui à
Cô tức tối tiếp tục gõ bàn phím.
Trần Diễn ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng nhìn cô viết, lại quay về xem máy tính của mình, hai người yên tĩnh mỗi người bận một việc.
Trong lúc gõ phím, Trần Diễn đột nhiên nói “Vừa nãy anh chợt nhớ, Giang Xuyên nhờ bọn anh chăm sóc em, nhưng bọn anh cũng có thể gây phiền toái cho em. Ba người thì ba lần phiền phức, nhất là Hà Viêm... Nói chung, anh làm người tốt đến cùng, sau này có gì thì cứ tìm anh.”
“À.” Khương Mật ngơ ngác đáp một tiếng, cơn giận lúc nãy như quả bóng bị chọc xẹp.
Anh Trần Diễn không chê cô phiền phức, ngược lại còn sợ gây rắc rối cho cô...
Khương Mật không rõ cảm giác trong lòng mình là gì, chỉ thấy sau cơn giận lại xẹp xuống thế này, cảm giác căng thẳng và đề phòng với người lạ cũng tan biến theo.
Cô như con ốc sên đeo lớp vỏ nặng nề, chậm rãi nhưng dũng cảm vươn ra xúc tu của mình.
Thể hiện cụ thể ở việc, chiều hôm đó khi cô cuối cùng cũng viết xong báo cáo, Trần Diễn lại bắt lỗi một số chỗ, cô phất tay than thở “Em không sửa nữa đâu, thực sự viết không nổi nữa rồi.”
“Không được, tuy em mới năm nhất, nhưng bây giờ phải rèn luyện tính cẩn thận, nghiêm túc.”
Khương Mật chớp mắt vô tội, nhỏ giọng nói “Vậy anh Trần Diễn, anh sửa giúp em đi.”
Trần Diễn nheo mắt nhìn cô, uy hiếp trong im lặng.
Khương Mật lần này không hề sợ, mạnh mồm nói “Ai nêu ra vấn đề thì người đó giải quyết ”
Trần Diễn bị cô chọc cười, bắt đầu nghi ngờ cô gái ương bướng trước mặt này có phải là cô nhóc nhát gan hay khóc hôm qua không.
Anh vừa định mở miệng thì thấy Khương Mật đang xoa cổ và vai cứng đờ, mái tóc đen mượt không biết đã bị cô vò rối tung, cả người mệt rũ, lời châm chọc đến miệng lại nuốt xuống.
⬅ Trước Tiếp ➡