⬅ Trước Tiếp ➡
Tâm tình của Lục Dĩ Thừa đột nhiên trở nên rất tốt, cả một buổi tối nay không biết tại sao lại buồn bực, bây giờ đều đã tan biến!
Tôi...... Tôi...... Tôi...... Cố Nhất Nặc ú a ú ớ nói không nên lời.
Bài tập đã làm xong chưa? Lục Dĩ Thừa mở miệng trước.
Cố Nhất Nặc né tránh ánh mắt của Lục Dĩ Thừa, cắn môi dưới gật gật đầu.
Cô lại không biết, cô gắt gao nhíu mày, cắn đôi môi đỏ, vẻ mặt thất thố lại ảo não như vậy lại có biết bao nhiêu người say mê! Lục Dĩ Thừa phát hiện ra cô đang ở trong phòng anh, hình như là còn đang mặc quần áo của anh.
Ông nội ngủ rồi, tôi định gửi tin nhắn cho anh một chút, không cẩn thận lại nhấn nhầm vào phím gọi video, nếu anh tìm ông nội có việc thì bây giờ tôi sẽ mang điện thoại qua cho ông. Rốt cuộc Cố Nhất Nặc cũng nói ra được một câu hoàn chỉnh.
Không cần, muộn như vậy ông nội đã ngủ từ sớm rồi, tôi...... Tìm em.
A? Cố Nhất Nặc lại sửng sốt. Cô phát hiện bản thân hoàn toàn không có cách nào bình tĩnh được, tim dường như đang đập rất nhanh.
Lục Dĩ Thừa cũng trầm mặc, tựa hồ như anh cũng không biết mình muốn nói cái gì. Cố Nhất Nặc thì càng không cần phải nói, đại não trống rỗng.
Đã khuya rồi, ngủ sớm đi.
À. Cố Nhất Nặc ngơ ngác gật gật đầu.
Lần sau, trước khi gọi video nên sửa sang lại quần áo cho nghiêm chỉnh đã. Lục Dĩ Thừa nhẹ giọng nhắc nhở.
Lúc này Cố Nhất Nặc mới phát hiện ra, cô đang mặc áo của anh cùng anh trò chuyện video! Hơn nữa cúc áo cài rất lỏng lẻo, chỉ là tùy tay cài lại hai ba chiếc! Trong nháy mắt, khuôn mặt nhỏ của cô đỏ lên, tựa như có thể trích được máu. Vội vàng tắt video đi!
Lục Dĩ Thừa nắm di động trong tay, ngả người tựa vào sofa, khóe môi hơi cong lên.
Ah! Ah! A a a a! Cố Nhất Nặc xoay người nhào lên trên giường, nhỏ giọng gào rống.
Trong đầu cô, tất cả đều là câu Lục Dĩ Thừa nhắc nhở cô lúc nãy! Rốt cuộc là anh đã nhìn thấy cái gì hay chưa? Trên người cô, chính là trừ bỏ chiếc áo sơmi này, liền không còn món phụ kiện nào khác!
Tại sao lại xảy ra chuyện như vậy, tại sao trễ như vậy mà anh còn gọi video sang đây!
Trong trí nhớ của cô, Lục Dĩ Thừa luôn luôn lạnh nhạt vô tình hơn bất kỳ ai, tối nay lại xảy ra chuyện gì vậy, giúp cô giải bài tập, còn gửi tin nhắn cho cô, muộn như thế lại còn gọi video!
Rốt cuộc là do cô không bình thường, hay là anh có vấn đề đây?
Anh nói, không phải là anh tìm ông nội, mà là tìm cô?
Cố Nhất Nặc ngồi dậy, cảm xúc trong lòng dâng lên như thủy triều, tiếp sau đó lại bị một loại mất mát nồng đậm thay thế. Cô cảm thấy, bản thân thật sự rất đáng buồn.
Chỉ mới là một chuyện thế này, cô liền không thể bình tĩnh lại được, kiếp trước, cô đều là vì Lục Dĩ Thừa mà sống, cô biết mình là hôn thê của Lục Dĩ Thừa, biết bản thân sẽ gả cho anh, chính là bởi vì như vậy, cô mới đánh mất đi bản thân mình, yêu anh, yêu đến khắc cốt ghi tâm, cũng khiến cho bản thân thương tích đầy mình.
⬅ Trước Tiếp ➡