Nhất Nặc tiểu thư, bài tập đã làm xong chưa? Tôn tẩu đứng ở cửa, mỉm cười dò hỏi, trong tay còn cầm theo một cái túi, bên trong chính là đồng phục của Cố Nhất Nặc.
Đêm nay tiểu thư ở lại đây, lão gia đã kêu Tiểu Lưu trở về đem đồng phục của cô đến đây, còn có Cố phu nhân đã chuẩn bị quần áo thường ngày nữa.
Cám ơn cô, Tôn tẩu, làm phiền cô quá.
Không phiền, Nhất Nặc tiểu thư nghỉ ngơi sớm đi, lão gia đều đã ngủ rồi.
Tôn tẩu, ngủ ngon.
Tôn tẩu cẩn thận đóng cửa, Cố Nhất Nặc xoay người chậm rãi đi đến trước giường, nhẹ nhàng ngồi ở một góc giường, trong phòng này, hết thảy mọi thứ đều chỉnh chỉnh tề tề, lộ ra phong thái quân nhân nghiêm cẩn, không chút cẩu thả.
Phòng của Lục Dĩ Thừa, giường cũng của Lục Dĩ Thừa, cô làm sao có thể ngủ được...... 10 giờ rưỡi, cần phải nghỉ ngơi rồi bằng không ngày mai, cả ngày sẽ không thể nào tập trung nghe giảng bài.
Cô mở túi quần áo ra, phát hiện ngoại trừ đồng phục đi học ra cũng không có thêm quần áo nào khác. Trình Thi Lệ chuẩn bị quần áo cho cô, làm sao có thể tốt bụng giúp cô chuẩn bị đầy đủ được. Mở một bên tủ quần áo ra, phát hiện bên trong có một ít quần áo của Lục Dĩ Thừa, có một chiếc áo sơmi trắng giống như là đã mặc qua, cô lấy nó ra khỏi móc treo, đi vào phòng tắm.
Cửa phòng tắm đóng lại, màn hình di động lại vừa lúc sáng lên, tiếng nước chảy át đi tiếng chuông điện thoại, là cuộc gọi video, điện thoại vẫn luôn nhấp nháy đến phút cuối.
Lục Dĩ Thừa nắm di động trong tay, thậm chí cũng không biết bản thân vì sao lại đi gọi video như thế, lúc này ông nội đã ngủ, sẽ không nghe máy cũng là chuyện bình thường.
Cố Nhất Nặc đâu? Đã trở về? Hay là còn ở lại Lục gia? Trễ như vậy còn ở Lục gia làm bài tập, hẳn là không trở về rồi!
Lần đầu tiên Lục Dĩ Thừa đem mối quan hệ này ra nghiền ngẫm, mối quan hệ với cô- người mà vừa sinh ra đã bị buộc lên người cùng với anh, cũng là lúc này đây gặp mặt, anh mới cảm giác rõ ràng được sự tồn tại của cô!
So với trong tưởng tượng, hoàn toàn không giống nhau.
Cố Nhất Nặc từ phòng tắm đi ra, trên người đang mặc chiếc áo sơmi của Lục Dĩ Thừa, vừa vặn che được hai phần ba đùi, lộ ra một đôi chân thon dài rất đẹp. Tóc sắp khô xoã tung trên vai, lộ ra xương quai xanh xinh xẻo khiến người ta phải mơ màng.
Một thiếu nữ mười tám, đủ để làm mê đảo chúng sinh.
Cô phát hiện, điện thoại của Lục lão gia còn ở trên bàn, mới vừa rồi quên trả lại. Tôn tẩu nói ông nội đã ngủ, vẫn là không cần quấy rầy ông. Mở điện thoại lên, bật WeChat, muốn xem lại bài giải mà Lục Dĩ Thừa gửi. Lại thấy trên màn hình có một cái video, thời gian chính là lúc cô đi tắm!
Tim cô cũng không biết vì cái gì lại rung lên một chút. Muộn như thế Lục Dĩ Thừa còn gọi video sang đây, tìm ông nội có việc sao?
Nhưng mà ông nội đã ngủ. Nội tâm giằng co một lúc cô mới quyết định nhắn tin qua xem sao.
Không biết là như thế nào, không cẩn thận lại nhấn phải phím gọi video! Tức khắc cô cảm thấy hơi thở như đông tụ lại! Khẩn trương thiếu chút nữa lại vứt điện thoại thêm lần nữa!
Tắt đi, nhanh tắt nó đi! Đây là ý nghĩ duy nhất trong đầu cô lúc này.
Chính là, càng khẩn trương thì động tác lại càng chậm chạp. Cô còn chưa kịp huỷ cuộc gọi, video đã được kết nối!
Sao lại bắt máy nhanh như vậy! Anh đang cầm di động ở trong tay sao?
Đập vào mắt Lục Dĩ Thừa đầu tiên chính là khuôn mặt nhỏ đang kinh hoàng thất thố của Cố Nhất Nặc, lúc này vừa nhìn đến cô, biểu tình của anh đột nhiên cứng đờ lại.