⬅ Trước Tiếp ➡
Kiếp này, mặc kệ là như thế nào, cô sẽ chỉ sống cho chính bản thân mình!
Cố Nhất Nặc hít một hơi thật sâu, nằm ở trên giường, trong lòng cô cô sẽ không, sẽ không gợn sóng thêm lần nào nữa.
......
Cố gia.
Trình Thi Lệ ra sức hầu hạ Cố Tùng Bác, đợi cho Cố Tùng Bác ngủ say mới mở cửa phòng, đi đến phòng Cố Minh Tuyết. Trong phòng còn mở đèn, Cố Minh Tuyết ngồi bên bàn học, vẻ mặt u sầu.
Sao con còn chưa ngủ? Trình Thi Lệ nhìn Cố Minh Tuyết gầy đi một bậc, trong lòng một trận đau xót.
Mẹ, con làm sao mà ngủ được! Tối nay chẳng những Cố Nhất Nặc ở Lục gia ăn cơm tối, cô ta lại còn ngủ ở Lục gia!
Ngủ ở Lục gia thì như thế nào? Lục Dĩ Thừa lại không có ở đó!
Trình Thi Lệ bực dọc đáp lại.
Cố Minh Tuyết nắm chiếc bút trong tay, trong mắt hiện lên một tia thù hận mãnh liệt, cô ta xác định, hôm đó cô ta bị hạ dược, nhất định là Cố Nhất Nặc làm! Chỉ tiếc là cô ta không có chứng cứ.
Con chỉ nhỏ hơn cô ta có một tháng, đều là con gái ba, tại sao cô ta lại có số mệnh tốt như thế, gả vào Lục gia, gả cho Lục Dĩ Thừa! Còn con cái gì cũng không có!
Nhắc tới chuyện này, Trình Thi Lệ càng thêm buồn bực! Lúc ấy tại sao lại để cho Cố Nhất Nặc còn sống! Bằng không, một xác hai mạng, lấy đâi ra chuyện phiền phức như thế này!
Mười tám năm trước, là Trình Thi Lệ cho người lái xe đâm vào xe chở mẹ của Cố Nhất Nặc, chính là vì tiểu tam lên ngôi, làm cho mẹ Cố Nhất Nặc bị thương nặng, lúc đó phải tiến hành mổ gấp, Cố Nhất Nặc mới có thể sinh ra đời.
Trình Thi Lệ thật sự đã leo lên thành công, Cố gia cũng dựa vào Lục gia nâng đỡ, đi đến hôm nay, ở G thị, Cố gia cũng được coi như là hào môn. Càng không có người nhắc lại chuyện mười tám năm trước, tai nạn xe năm xưa của mẹ Cố Nhất Nặc, Cố phu nhân chỉ có một, chính là bà ta-Trình Thi Lệ!
Chuyện mười tám năm trước đã là đá chìm đáy biển, sẽ không lại nổi lên trên mặt nước. Nếu, bà ta có thể diệt trừ được mẹ của Cố Nhất Nặc, hiện tại bà ta cũng có thể giúp đỡ con gái, thay thế được vị trí của Cố Nhất Nặc!
Con lo học hành cho tốt đi, chuyện còn lại mẹ sẽ xử lý.
Mẹ, chuyện tung ảnh lên trên mạng đã tra ra là ai làm chưa? Cố Minh Tuyết có chút lo lắng, ngày mai cô ta phải đi học.
Chuyện này, làm quá chuyên nghiệp, mẹ tìm người tra xét thật lâu, đều không phát hiện được cái gì, mẹ hoài nghi, lúc này những người đó là nhằm vào ba con. Ba con đã tìm người dẹp yên chuyện này, trên mạng sẽ không có mấy bức ảnh đó nữa đâu.
Trên mạng thì không còn, không biết là có ai download về điện thoại, máy tính hay không, mẹ, con sợ, sợ ngày mai đi học sẽ bị người ta chỉ chỉ trỏ trỏ. Rốt cuộc là Cố Minh Tuyết vẫn còn nhỏ, gặp phải chuyện như vậy, vẫn là không dám, và cũng không biết phải đối mặt như thế nào.
Con là người bị hại, hẳn là sẽ khiến cho người ta cảm thấy con bị ủy khuất rất lớn, giành được sự đồng tình của mọi người, chuyện này có lẽ sẽ từ xấu biến thành tốt! Con ngẫm lại thành tích của con xem, có bao nhiêu người hâm mộ mà không được, ba con có địa vị như thế nào? Ai lại dám chỉ chỉ trỏ trỏ vào con!
Cố Minh Tuyết gật gật đầu, trong lòng rốt cuộc cũng an ổn xuống một ít.
Đi ngủ sớm một chút đi, sáng mai trang điểm xinh đẹp một chút, mẹ mới nói chuyện với ba con xong, làm ba tự mình đưa con đi học.
Dạ! Cố Mính Tuyết gật gật đầu, có ba đi cùng, cô ta càng có tự tin.
⬅ Trước Tiếp ➡