⬅ Trước Tiếp ➡
Cả mấy đứa con dâu và con trai tɾong nhà đều mong ông đồng ý, ngay cả vợ ông cũng khuyên nhủ.
Nhưng đến giờ, ông vẫn chưa gật đầu, một phần vì con gái út còn muốn đi học, phần khác là vì ông cứ luôn cảm thấy chuyện này có gì đó không ổn.
Bây giờ, nghe cô nương Thư Viện kia nói về trường cao đẳng sư phạm và trường đại học sư phạm, ông lại càng thấy có vấn đề.
Thôi được, con cái tɾong làng không đủ khả năng thi vào đại học sư phạm, nhưng trường cao đẳng sư phạm thì không thành vấn đề đi.
Vậy mà thầy giáo lại không nói gì, ngược lại còn cố gắng giới thiệu đưa bọn trẻ đi làm, hơn nữa toàn là con gái.
Con gái.
Tay trưởng thôn đang cầm tẩu thuốc chợt khựng lại.
Hơn nữa, đều là những bé gái có ngoại hình ưa nhìn.
Trưởng thôn trầm tư rấtlâụ Mặt trời đã lặn hẳn, con dâu gọi ông vào ăn cơm mấy lần, vợ ông cũng ra xem ông rấtnhiều lần.
Ông đều không để ý, đến mức vợ ông bắt đầu nghi ngờ liệu có phải chồng mình bị ma ám hay không.
Cuối cùng, trưởng thôn cũng mở miệng.
Ông nhìn con dâu cả, nói "Sáng mai ăn sáng xong, con sang nhà Lão Thất, mời cô gái tên Thư Viện đến nhà một chuyến.”
Sau đó, ông lại nhìn vợ mình "Ngày mai bà đi tìm hai bà g͙ià đó, bảo họ trả lại mấy món trang sức mà họ đã lấy từ cô nương Thư Viện. Đó không phải là thứ họ nên cầm.”
Vợ ông nghe xong lập tức nói "Ông làm vậy chẳng phải là đắc tội với người ta sao? Mọi người đều là người tɾong cùng một thôn, ông…”
Trưởng thôn cắt ngang lời bà "Đắc tội với hai bà g͙ià tɾong thôn thì vẫn còn hơn đắc tội với người không thể đắc tội. Nói với hai bà ấy, nếu không trả lại, tôi sẽ để con trai và cháu của họ bồi thường.”
Ông đã quyết rồi. Bất kể cô gái Thư Viện này có lai lịch ra sao, ông chỉ có thể kết giao, không thể đắc tội.
Quả nhiên, sáng sớm hôm sau, hai bà g͙ià vừa nghe thấy lời vợ trưởng thôn bảo họ trả lại những món trang sức đã lấy từ người cô gái tên Thư Viện, lập tức kéo nhau đến nhà trưởng thôn làm ầm lên.
Vậy tại sao họ không dám đến tìm Thư Viện để cãi nhau?
Có lẽ chính bọn họ cũng biết việc mình làm là sai.
Nhưng của đã vào tay, làm sao họ cam lòng trả lại? Nhất là mấy món trang sức đó, chỉ cần nhìn thôi cũng biết là đồ quý.
Bọn họ vốn đã tính sẵn, vài hôm nữa sẽ cùng nhau lên trấn trên, đem mấy món trang sức đó bán lấy tiền, sửa sang lại căn nhà, còn định xây thêm hai phòng cho người tɾong nhà ở rộng rãi một chút.
Đối mặt với tiếng khóc lóc om sòm của họ, trưởng thôn chỉ lạnh lùng nói một câu “Nếu mấy bà không sợ sau này phải đến đồn công an một chuyến, làm mất mặt chồng con mình, vậy thì các bà cứ việc la hét tiếp.”
Hai bà g͙ià nhìn nhau, rồi một người nói “Bọn tôi đã cứu cô nương đó, ít nhiều gì cô ta cũng nên có quà cảm ơn chúng tôi chứ, coi như mấy món trang sức đó là quà cảm tạ đi."
"Đó là cô nương tên Thư Viện tự nguyện đưa cho mấy bà sao?" Trưởng thôn liếc mắt nhìn họ "Đó là mấy bà lột ra từ trên người người ta, nói khó nghe một chút là cướp đấy.”

⬅ Trước Tiếp ➡