⬅ Trước Tiếp ➡
Phòng ba nhìn trưởng thôn nói "Trưởng thôn cũng biết nhà tôi khó khăn, ông nhà tôi bệnh đã mấy năm rồi, còn thằng út nhà tôi thì…”
"Tôi làm chủ quyết định như thế này Đôi bông tai đó, hai bà mỗi người giữ một chiếc, coi như là thù lao cứu người. Còn lại những món khác, đem trả lại cho cô Thư Viện hết." Trưởng thôn cắt ngang lời bà ta.
"Phải nhớ, tham thì thâm. Những món đó không phải là thứ gia đình như mấy bà nên có. Giữ tɾong tay các người chỉ sợ tiền còn không tới tay, họa liền trước tới. Tham tiền cũng phải xem các người có giữ nổi không, cẩn thận chưa thấy tiền đâu đã mất mạng.”
Phòng năm không muốn, muốn mở miệng kháng nghị.
Nhưng bà ta chưa kịp mở miệng thì đã bị trưởng thôn chặn lại "Nếu các người không chịu đem đồ vật trả lại, vậy thì hai nhà các người dọn khỏi thôn này đi, khỏi phải kéo tai vạ đến làm liên lụy người khác tɾong thôn.”
Rời khỏi thôn này sao?
Tổ tiên bọn họ bao đời đều sống ở đây, giờ bảo dọn bọn họ đi, bọn họ cũng không biết đi đâụ
Hơn nữa, dù bọn họ có bằng lòng, thì mấy ông chồng tɾong nhà cũng không đời nào đồng ý.
Hai bà g͙ià nhìn nhau, cuối cùng đành không cam tâm tình nguyện thỏa hiệp.
Khi Thư Viện cùng Phương Sâm đến nhà trưởng thôn, liền thấy chuỗi dây chuyền, vòng tay và nhẫn của cô được đặt trên bàn trước mặt trưởng thôn. Còn đôi bông tai không thấy đâu, cây trâm cài tóc thì đã rơi xuống sông mất rồi.
Trưởng thôn thấy Thư Viện đến liền nói "Cô nương, đây là đồ của cô. Còn đôi bông tai, tôi đã tự làm chủ quyết định để hai bà g͙ià kia mỗi người giữ một chiếc, coi như là công họ đã cứu cô.”
Trưởng thôn quả là người thông minh.
Dù đối với cô, mấy món trang sức này chẳng đáng là gì, nhưng với một ngôi làng nghèo khó như thế này, đó là một khối tài sản khổng lồ.
Nếu họ giữ lại mấy thứ này, sẽ khiến lòng người nảy sinh lòng tham, rồi có thể rước họa vào thân.
"Nếu trưởng thôn đã nói vậy, thì đôi bông tai xem như là quà cảm ơn của tôi. Khi tôi rời đi, tôi sẽ mua lại mỗi chiếc một ngàn đồng." Cô nhẹ nhàng đáp. Thực ra, giá trị thực sự của đôi bông tai đó không chỉ là hai ngàn đồng.
Nhưng mang quá nhiều tiền bên người cũng chẳng phải điều tốt với những người dân nghèo này.
Trưởng thôn dù không biết đôi hoa tai giá trị bao nhiêu, nhưng ông cũng biết với hai nhà kia, đó là cả một gia tài trời cho.
Vậy nên số tiền ấy không thể quá lớn, nếu không sẽ chỉ dẫn đến tai họa cho bọn họ.
"Cô nương, tôi muốn hỏi cô một chuyện." Trưởng thôn châm tẩu thuốc rồi hỏi "Hiện giờ, lương một học việc tɾong nhà máy ở thành phố là bao nhiêu?
"Cái đó tôi không rõ." Thư Viện liếc nhìn trưởng thôn một cái rồi nói "Nhưng tôi biết, một công nhân chính thức thì lương khoảng ba mươi đồng một tháng.”
Hôm qua cô đã trò chuyện với chị Phương mấy tiếng, cũng phần nào hiểu được tình hình của ngôi làng này, nên cô biết vì sao trưởng thôn lại hỏi vấn đề này.
Một cô bé mười lăm tuổi, vừa tốt nghiệp cấp hai, đi làm ở nhà máy trên thành phố, một tháng gửi về nhà ba mươi đồng?
Chẳng lẽ cô bé đó không cần ăn uống tiêu xài gì sao?
Hơn nữa, nhà máy nào lại trả lương cao đến vậy cho một học việc?

⬅ Trước Tiếp ➡