⬅ Trước Tiếp ➡
"Tiền đïện thoại phải đợi đến khi người nhà chị đến, chị mới có thể đưa em được. Bây giờ trên người chị chẳng còn gì cả, thậm chí cả trang sức cũng không thấy đâụ..” Nhưng mà cho dù có trang sức thì cũng chẳng thể dùng để gọi đïện thoại được.
Phương Thúy khựng lại một chút, không biết có nên nói cho Thư Viện biết trang sức của cô đã bị hai bà thím phát hiện ra cô lấy mất rồi hay không.
Nhưng Thư Viện chỉ mỉm cười nhìn cô bé "Đừng nghĩ nhiều, chuyện đó không liên quan đến em đâụ”
Phương Thúy gật đầu, sau đó quay người chạy thẳng ra ngoài.
Trưởng thôn ngồi tɾong sân nhà mình, rít tẩu thuốc.
Con gái út của ông đã dẫn the0 hai đứa cháu nội lên trấn trên.
Nhớ lại những lời con bé nói, trưởng thôn là người tinh tường, làm sao ông không nhận ra vấn đề chứ?
Làng ông cùng vài làng lân cận có chung một trường tiểu học và một trường cấp hai. Ngôi trường này được xây từ mười năm trước, ban đầu chỉ có bậc tiểu học, mãi bốn năm trước mới mở thêm cấp hai. Có trường rồi, bọn trẻ không cần phải lặn lội lên trấn trên học nữa, nhiều gia đình cũng vì thế mà chịu cho con đi học.
Nhưng dù vậy, số nhà chấp nhận đóng học phí cho con học lên cũng không nhiều, nên đến bây giờ, trường tiểu học chỉ có hai giáo viên, trường cấp hai có một giáo viên cũng đủ rồi.
Trước đây, hai giáo viên dạy tiểu học đều đã dạy đủ bảy năm rồi rời đi.
Điều đó chứng tỏ cô gái tên Thư Viện kia không hề nói sai.
Bây giờ, điều khiến ông nghi ngờ chính là chuyện có trường sư phạm công lập. Nếu vậy, tại sao thầy giáo chưa bao giờ nhắc đến?
Là vì học lực của học sinh quá kém, không thể đỗ trường sư phạm, nên thầy mới không nói?
Hay còn lý do nào khác?
Còn chuyện của cô gái tên Thư Viện nữa, ban đầu cô định tìm cảnh sát, nhưng tại sao lại đổi ý?
Có phải cô đã phát hiện ra điều gì bất thường?
Sau đó hắn lại nghĩ đến những cô bé mà thầy giáo đã giới thiệu đi làm năm ngoái…
Dù mỗi tháng bọn trẻ đều gửi tiền về nhà, nhưng đến giờ vẫn chưa có ai nhận được thư từ của con gái mình.
Chỉ biết là làm việc tɾong nhà máy, nhưng nhà máy ở đâu thì không ai rõ.
Trưởng thôn không phải người chưa từng thấy qua thế sự. Ông cũng từng ra ngoài, gặp qua việc đời.
Lúc đó, ông đã cảm thấy lạ lùng, một cô bé mười lăm tuổi mỗi tháng có thể gửi về ba mươi đồng, mức lương này có hơi cao quá thì phải.
Thôi được, cứ cho là trẻ con ở nông thôn chịu khó làm việc đi, nhưng tại sao lại không có nổi một bức thư nào gửi về?
Còn có, tại sao nhà máy chỉ tuyển con gái, không nhận con trai?
So với con gái, con trai có sức khỏe hơn chứ?
Tuy rằng khi đó, trưởng thôn đã đầy bụng nghi vấn, nhưng vì không có chứng cứ, ông không thể nói gì.
Huống hồ, gia đình mấy đứa bé kia cũng không có ý kiến, mỗi tháng chỉ biết khoe tiền lương con gửi về, ông cũng chẳng tiện nói thêm, tránh để bị nghĩ là ông ghen tị.
Nhưng con gái út của ông năm sau sẽ tốt nghiệp rồi.
Thầy giáo đã đến nói với ông, hắn có thể giới thiệu con gái ông vào làm tɾong nhà máy, lương tháng giống như mấy cô bé trước đó, có thể gửi về ba mươi đồng mỗi tháng.

⬅ Trước Tiếp ➡