Không chỉ là kỳ lạ về hành động, mà đến ngay cả những lời nói ra cũng kỳ lạ nốt.
Cô của lúc trước sẽ chỉ có thể nói “Quý Mộ Thâm, tôi ghét anh.” “Quý Mộ Thâm, cầu xin anh, buông tha cho tôi đi.”
Nhưng hôm nay…
Cô lại phá lệ, hoàn toàn không giống như thường ngày, cô ôm lấy anh, gọi anh là A Thâm, ngay cả khi anh ôm lấy cô, cô cũng ngoan ngoãn lạ thường, ánh mắt cũng ấm áp, mềm mại như nước…
Dường như là đã biến thành một con người khác.
Nhưng anh lại rõ ràng hơn ai hết, cô chính là Triệu Vãn Y, cho dù cô có ngụy trạng như thế nào đi chăng nữa thì anh vẫn có thể dễ dàng nhận ra cô.
Ánh mắt không chút che dấu của người đàn ông khiến cho Triệu Vãn Y có chút không được tự nhiên.
Ánh mắt của anh quá mạnh mẽ, đến mức rất khó có thể khiến cho người ta nhìn thấu được khuôn mặt vừa lạnh lùng vừa mạnh mẽ đó của anh, đi tìm hiểu một chút dịu dàng ấm áp được anh che giấu kín kẽ tận trong xương tủy.
…
“Cốc cốc.”
…
“Cậu chủ, bác sĩ tới rồi.” Ngoài cửa truyền đến giọng nói của dì Hứa.
Lúc này, tiếng gõ cửa bỗng vang lên, cuối cùng cũng cắt đứt ánh mắt của người đàn ông.
Quý Mộ Thâm thu lại ánh nhìn đang đặt trên khuôn mặt của cô, sau đó đảo mắt quét nhìn phía cửa một cái, mở miệng nói.
“Vào đi.”
Lời vừa mới dứt, cửa phòng đã bị đẩy vào, dì Hứa đi cùng một vị bác sĩ tư nhân cầm hòm thuốc bước vào trong.
Quý Mộ Thâm nâng tay sờ cổ chân trái bị thương của cô, đặt chân của cô lên trên bàn trà, che váy lại, chỉ để lộ ra một phần chân nhỏ, sau đó mới nói với bác sĩ kia.
“Xem vết thương đi ”
Bác sĩ gật đầu, đặt hòm thuốc xuống, sau khi đeo găng tay dùng một lần lên thì mới cong người bắt đầu chạm vào cổ chân của cô, khẽ nhấn nhấn mấy cái.
“Shhh…” Triệu Vãn Y đau đớn hít vào một hơi.
Nhìn thấy bộ dáng yếu ớt của cô, Quý Mộ Thâm không nhịn được mà cau mày lại, không vui nói một câụ
“Nếu đã dám đào hôn thì chút đau đớn này cũng phải nhịn đi ”
Thấy bộ dạng hung hăng lạnh lùng của người đàn ông ấy, Triệu Vãn Y ủy khuất chớp chớp mắt vài cái, sau đó nhẹ nhàng đáp lại một tiếng.
“Ồ.”
“...” Dáng vẻ mềm mại nghe lời của cô khiến cho người đàn ông thay đổi sắc mặt, oán giận ban đầu trong lòng anh vì chuyện cô đào hôn cứ thế mà không thể phát tiết ra được.
Sau khi im lặng vài giây anh mới chuyển tầm mắt, nhìn bác sĩ một cái, khẽ kiềm lại cơn giận dữ không vui của mình mà nói một câụ
“Anh có thể xuống tay nhẹ nhàng một chút được không?”
Cô bé hư này từ nhỏ đã yếu ớt như thế rồi
Đau một chút là khóc lóc đáng thương, rất phiền phức mà
Hôm nay tạm thời đến đây thôi.
Giọng nói không vui của người đàn ông khiến cho vị bác sĩ kinh sợ, lúc này lộ ra biểu cảm không biết phải làm sao, cẩn thận nói.
“Anh Quý, tôi sẽ cố gắng hết sức…” Nói xong lời này, động tác trên tay lại càng thêm cẩn thận hơn.
“Không bị thương đến xương cốt, nhưng mà lại chạm đến dây chằng, không nghiêm trọng lắm, tôi sẽ cho một ít thuốc, khoảng thời gian này cứ nghỉ ngơi thật tốt là không có vấn đề gì rồi.” Bác sĩ tháo khẩu trang ra, cẩn thận mở miệng nói.
Triệu Vãn Y gật gật đầu, nói một câụ
“Cảm ơn bác sĩ.”