“Tôi cho người đi theo bác sĩ đi lấy thuốc.” Dì Hứa tiếp lời nói, lại dẫn bác sĩ rời đi.
Sau khi bác sĩ rời đi, Triệu Vãn Y khẽ động cổ chân, phát hiện vẫn còn có chút đau, trực tiếp đỡ lấy tay vịn sô pha đứng một chân lên.
“Muốn đi đâu?” Thấy cô đột nhiên đứng lên, người đàn ông theo thói quen lộ ra vẻ cảnh giác.
“Đi tắm ạ.” Triệu Vãn Y nhìn anh một cái, nói xong, cô vô thức sờ sờ dây kéo ở bên sườn lễ phục.
Thấy động tác sờ dây kéo của cô, ánh mắt của người đàn ông nóng rực lên.
Sau đó đứng dậy khỏi ghế sô pha, cúi người, ôm ngang eo cô đứng lên.
Triệu Vãn Y sửng sốt, giật mình ngẩng đầu nhìn anh.
“Anh…” Nhưng lại không nói ra những lời phản kháng hoảng loạn như trước đây.
Anh ôm cô đi mấy bước đến trước cửa phòng tắm, sải chân thật sài đi vào bên trong, hạ đôi mắt xuống nhìn người con gái nghe lời, không có ý muốn dãy dụa đang nằm trong lòng mình, trong mắt thoáng qua một tia ngoài ý muốn mới cúi người thả cô xuống.
Triệu Vãn Y đứng vững bằng một chân, theo bản năng duỗi tay che lại vị trí ở phần ngực của mình, có chút xấu hổ nhìn anh.
“Tôi không hèn hạ như thế đâu ” Ánh mắt của người đàn ông dời đi, lạnh lùng hắng giọng nói.
Mặc dù anh sẽ vì cô mà không từ bất cứ một thủ đoạn nào, nhưng… Điều duy nhất mà anh không làm là, sử dụng cách nhân lúc người gặp nguy mà làm nhục cô
“Tôi còn có việc, đi xuống lầu trước.” Quý Mộ Thâm đảo mắt nhìn cô một cái, lạnh lùng xoay người đi ra khỏi phòng tắm.
“Ừm.” Triều Vãn Y khẽ gật đầụ
Quý Mộ Thâm xoay người rời đi nhưng lại dừng lại ở trước cửa một lúc lâu, đảo mắt nhìn qua cánh cửa sổ không có thiết bị phòng hộ, cau mày lại, vẫn có chút không yên tâm mà nhắc nhở cô.
“Đừng lại nghĩ đến chuyện nhảy lầu chạy trốn đấy, trừ khi em không cần chân của mình nữa.”
Anh cũng không tin cô có thể thành thật ngoan ngoãn mà kết hôn cùng với anh.
“Em biết rồi.” Triệu Vãn Y khẽ thở ra một hơi, điều này đúng là chuyện mà trước đây cô sẽ làm.
Đúng vào lúc trong lòng cô vẫn còn trầm lặng không biết phải làm sao thì giọng nói lạnh lẽo của người đàn ông lại vang lên.
“Cho dù em có tàn phế thì tôi cũng sẽ không buông tha cho em đâu ”
Thấy tiếng đáp lại của cô, người đàn ông mới quay người rời đi, đóng cửa phòng tắm lại.
Triệu Vãn Y ngây người đứng ở vị trí cũ…
Khuôn mặt có chút thẫn thờ.
Đúng là kiếp trước cô đã bị tàn phế, bại liệt ngồi trên xe lăn, khuôn mặt bị hủy hoại đi hơn một nửa… Những người đàn ông trước đây chen chúc nhau theo đuổi cô lúc đấy không thèm liếc nhìn cô dù chỉ là một cái.
Chỉ có anh vẫn dùng ánh mắt chứa đầy du͙c vọng chiếm hữu mà nhìn cô chằm chằm, giống như… Cô là tiên tử xinh đẹp nhất thế gian này.
Cô không dằn lòng được mà bắt đầu suy nghĩ, nếu như trước đây cô đối xử dịu dàng với anh hơn một chút, không ghét anh, kích thích anh như thế, có lẽ… Sau này anh cũng không trở thành một con người biến thái đáng sợ như vậy…
May mắn là, bây giờ vẫn còn kịp.
Quý Mộ Thâm bây giờ tuy có chút hung hăng, tàn ác, nhưng vẫn còn kém xa sự tàn bạo đáng sợ khiến người ta hít thở không thông của sau này…