“Đi mời bác sĩ đến đây một chuyến.” Quý Mộ Thâm lạnh lùng nói, nói xong lại ôm lấy người con gái ấy, sải bước đi lên lầu hai.
Mãi đến lúc về tới phòng ngủ, anh mới hạ người xuống đặt cô lên ghế sô pha, bàn tay to lớn thuận tiện với xuống cởi giày cao gót trên chân cô, sau đó nhìn mu bàn chân đã sưng phù của cô một cái, ánh mắt trở nên trầm trọng hơn.
Lúc này, điện thoại trong túi quần tây của anh đột nhiên rung lên.
Quý Mộ Thâm thả nhẹ cổ chân của cô ra, duỗi tay vào túi quần, rút điện thoại ra.
Đáy mắt quét qua số điện thoại hiển thị ở bên trên, sau đó nhấn vào nút nghe điện thoại.
Đầu dây bên kia điện thoại truyền đến giọng nói căng thẳng của Triệu Mộc Trạch.
“Quý Mộ Thâm, cậu đã đưa em gái của tôi đi đâu rồi?”
Vừa nghe thấy giọng nói của anh cả, trái tim của Triệu Vãn Y thắt chặt lại, lúc vừa đang định nói cái gì đó thì giọng nói có chút suy sụp của anh cả lại vang lên.
“Chỉ cần cậu chịu buông tha cho em gái tôi, cho dù là bất cứ giá nào, tôi cũng đồng ý với cậu ”
Giọng nói suy sụp của anh cả khiến cho lồng ngực của Triệu Vãn Y có chút chua xót, cô vội vàng mở miệng.
“Anh cả, là em đây…”
Vừa nghe thấy giọng nói của cô, bên trong điện thoại lại truyền đến giọng điệu căng thẳng của Triệu Mộc Trạch.
“Bây giờ em đang ở đâu thế, cậu ta có làm em bị thương không?”
“Em không sao cả.”
“Anh ấy sẽ không làm tổn thương em đâụ” Cô kiên định nói, biểu cảm nghiêm túc trên khuôn mặt cô, khiến cho Quý Mộ Thâm đang ở bên cạnh cũng trở nên kinh ngạc.
Tuy rằng kiếp trước anh cố chấp đến điên cuồng, nhưng ngay cả khi anh mất đi khống chế, anh cũng chỉ đấm vào bức tường phía sau lưng cô, đấm đến mức tay đầy vết máu, anh cũng không ra tay với cô.
Cô vừa nói dứt lời, đầu dây bên kia điện thoại đã trở nên trầm mặc, dường như cũng đã bị giọng nói bình tĩnh dịu dàng của cô làm cho hết hồn.
Lúc trước cô mà rơi vào trong tay của Quý Mộ Thâm thì sẽ chỉ biết hoảng loạn cầu xin anh cả giúp đỡ, hôm nay sao cô lại có thể điềm nhiên được đến thế?
Sau khi trầm lắng một lúc thật lâu, Triệu Mộc Trạch mới cất giọng.
“Em đang ở đâu, anh cả đến đón em về.”
Giọng của Triệu Mộc Trạch vang lên, ánh mắt của người đàn ông đang nắm chặt lấy điện thoại trở nên lạnh lẽo.
Thấy thế, Triệu Vãn Y thoáng giật mình một cái, sợ là anh sẽ nghĩ cô lại muốn chạy trốn mà kích động nên vội vàng mở miệng.
“Anh cả, em đã nghĩ kỹ rồi, về sau em sẽ không chạy trốn nữa đâụ”
Giọng nói của cô vang lên, Triệu Vãn Y ở đầu dây bên kia điện thoại kinh ngạc một trận.
“Vãn Y…”
“Có chút chuyện đợi em quay về sẽ giải thích cẩn thận cho anh, bây giờ em ở đây rất tốt, anh không cần phải lo lắng đâụ” Triệu Vãn Y nói tiếp.
Cô vừa nói xong lời này, Triệu Mộc Trạch ở đầu dây bên kia truyền đến một tiếng thở dài.
“Vậy được rồi, anh cả sẽ đợi em quay về.”
Thấy anh em hai người đã nói chuyện xong, Quý Mộ Thâm liền trực tiếp ngắt điện thoại.
Anh híp mắt lại, dùng một loại ánh mắt vừa mạnh mẽ vừa lạnh lẽo nhìn chằm chằm đánh giá vẻ ngoài bình tĩnh lúc này của cô, dường như muốn nhìn thấu được cô.
Cô của ngày hôm nay, rất kỳ lạ.