Tôn Tiểu Mai nhìn Lăng Tuyết Nhi đang muốn được khẳng định chính mình, cô ấy không muốn làm Lăng Tuyết Nhi nản chí nên nói “Được chứ Tôi có thể tìm cho em vài bạn học làm trong ngành này, có lẽ sẽ có người muốn nhận tác phẩm của em.”
Vậy thì tức là sẽ có thể là không bán được sao? Lăng Tuyết Nhi nghe hiểu ý của Tôn Tiểu Mai. Cũng đúng, cô cũng không chắc bài hát mình viết liệu có đủ tốt không.
Cô còn biết gì nữa?
Bình thường, đồ ăn, đồ mặc của cô đều được đưa đến tận tay, dâng lên tận miệng… cô còn biết làm gì nữa?
Vừa nghĩ, dáng vẻ của Lăng Tử Thành lúc nấu cơm đột nhiên xuất hiện trong đầu cô. Nhiều năm vậy rồi, cho dù là đi học hay là đến công ty làm việc, dù có bận thế nào đi chăng nữa thì Lăng Tử Thành vẫn sẽ dành ra thời gian rảnh để nấu cơm cho cô. Anh là một đại thiếu gia cực kỳ phong độ, thế nhưng lần nào cũng đích thân xuống bếp nấu cơm cho cô…
Đột nhiên Lăng Tuyết Nhi thấy rất đau lòng, thực ra cô vẫn thấy rất lưu luyến cảm giác đó, cảm giác được anh che chở, được anh yêu thương. Lăng Tử Thành đã từng là cả thế giới của cô.
Thế nhưng cô cảm giác bản thân vẫn luôn không phải là kiểu người không biết làm gì, ăn cơm xong, cô sẽ bảo tất cả mọi người giúp việc đi ra để tự thu dọn bát đũa.
Lăng Tử Thành cũng chấp nhận sự cố chấp của cô, đứng bên cạnh nhìn cô rửa bát với gương mặt rất hạnh phúc…
Rửa bát? Lăng Tuyết Nhi đột nhiên nghĩ ra.
Đến khách sạn rửa bát chắc cũng không cần bằng cấp gì, hơn nữa tháng nào cũng sẽ có một khoản tiền lương nhất định, sẽ không bấp bênh như viết bài hát.
Vậy nên cô lấy sự dũng khí, nói với Tôn Tiểu Mai “Tôi có thể đến khách sạn rửa bát.”
Vậy nên cô lấy hết dũng khí nói với Tôn Tiểu Mai “Tôi muốn đến khách sạn rửa bát.”
Tôn Tiểu Mai trợn to mắt nhìn Lăng Tuyết Nhi.
“Tôi biết rửa bát Tôi từng rửa bát ở nhà họ Lăng ” Lăng Tuyết Nhi tưởng Tôn Tiểu Mai không tin cô, nhắc lại rất nhiều lần rằng cô thực sự biết rửa bát.
Rửa bát trong nhà họ Lăng với rửa bát ở khách sạn có giống nhau đâu? Tôn Tiểu Mai bị lời nói của mình làm muốn nghẹn đến chết, cô bắt đầu ho khù khụ.
Lăng Tuyết Nhi ngồi đó thấy rất ngượng, cô đợi đến lúc Tôn Tiểu Mai bình tĩnh lại.
“Tôi nói chứ…” Tôn Tiểu Mai ho đến mức thở không ra hơi “Em mang đôi tay để đàn piano đó đi rửa bát á? Em biết rửa bát một tháng được bao nhiêu tiền không? Được có hơn một nghìn…”
Còn không đủ tiền cho cô mua một lọ kem dưỡng.
Lăng Tuyết Nhi không biết 1000 tệ cụ thể là như thế nào, hình như theo ý của Tôn Tiểu Mai là rất ít.
“Nhưng cũng là tiền em tự kiếm ra mà không phải sao?” Cô lớn vậy rồi như vẫn chưa kiếm được đồng nào “Em làm được mà ”
Tôn Tiểu Mai nhìn gương mặt nghiêm túc của Lăng Tuyết Nhi, cho dù họ thì cũng phải nhịn đấy. Được thôi, rửa bát thì rửa bát, dù sao hết tiền tiêu rồi thì cô ấy cũng có thể giúp Lăng Tuyết Nhi tìm chủ nhân của mấy ông vệ sĩ kia lấy tiền.
Hơn nữa công việc mệt như rửa bát, Lăng Tuyết Nhi cũng không kiên trì được bao lâụ
Cô thở dài một hơi, Tôn Tiểu Mai điều chỉnh lại biểu cảm của mình, nói với vẻ cực kỳ nghiêm túc “Nếu em đã quyết định rồi thì tôi có thể hỏi giúp một người bạn trong khách sạn của tôi, anh ấy làm quản lý khách sạn.”
Thực ra cô móc đâu ra bạn làm quản lý khách sạn chứ…
“Ừm ” Lăng Tuyết Nhi cười rất vui.
Tôn Tiểu Mai nhìn nụ cười tươi rói của Lăng Tuyết Nhi, cô cũng miễn cưỡng cười một cái, mang vẻ an ủi.
Cô gái này đúng là dễ tin người, người khác nói gì cô cũng tin. Nếu có một ngày cô biết mình bị lừa rồi thì cô sẽ thấy như thế nào?
Tôn Tiểu Mai hơi thất thần.